HNI 15-8

BÀI THƠ CHƯƠNG 14: LÒNG TRUNG THÀNH – GIỮ TRỌN NIỀM TIN

 

Trung thành đâu phải lời thề,

Mà trong gian khó vẫn về bên nhau.

Khi đời thuận lợi ngọt ngào,

Ai cũng có thể trao nhau nụ cười.

 

Đến khi giông gió giữa đời,

Mới hay ai thật, ai người thoáng qua.

Khi ta thất thế, sa cơ,

Ai còn ở lại mới là nghĩa nhân.

 

Trung thành chẳng phải mù quáng,

Không vì thương mến mà mang lỗi lầm.

Bạn sai, ta vẫn âm thầm,

Nói lời chân thật để tâm sáng ngời.

 

Trung thành chẳng phải nghe lời,

Mà là dám nói những lời đúng sai.

Khi người mình quý lạc đường,

Đưa tay giúp họ tìm đường trở lui.

 

Trung thành chẳng phải giữ người,

Bằng dây kiểm soát, bằng lời ép buộc.

Mà là tôn trọng tự do,

Để người ở lại bởi do tự lòng.

 

Có người trung nghĩa vì tình,

Có người ở lại vì mình có nhau.

Có người vì lợi ích trao,

Có người vì một lý tưởng trong tim.

 

Lợi quyền rồi cũng nổi chìm,

Danh kia cũng có lúc chìm, lúc tan.

Chỉ còn giá trị nhân gian,

Là điều ta giữ giữa ngàn đổi thay.

 

Khi tiền bạc đứng trước đây,

Ta còn giữ được bàn tay nghĩa tình?

Khi danh lợi gọi tên mình,

Ta còn nhớ những người từng bên ta?

 

Lúc thành công, bạn đầy nhà,

Lúc gian nan đến, ai mà chẳng xa?

Nhưng người vẫn bước cùng ta,

Ấy là người đáng để ta giữ gìn.

 

Lòng trung thành phải có tình,

Có tâm, có nghĩa, có niềm tin chung.

Không vì lợi ích cuối cùng,

Mà quên giá trị đã cùng dựng xây.

 

Người làm lãnh đạo hôm nay,

Muốn người trung nghĩa, trước đây phải mình

Giữ lời, công bằng, chân tình,

Biết trao giá trị, biết mình vì ai.

 

Một người lãnh đạo có tài,

Không dùng trung nghĩa để cai trị người.

Mà xây niềm tin giữa đời,

Để người tự nguyện cùng người tiến lên.

 

Trung thành với những cái tên,

Có ngày tên tuổi chẳng còn như xưa.

Trung thành với lợi được chưa?

Lợi tan, lòng cũng dễ vừa đổi thay.

 

Nhưng nếu giữ một điều này:

Sống sao ngay thẳng mỗi ngày với tâm.

Dẫu cho thế sự thăng trầm,

Vẫn không phản bội những điều mình tin.

 

Có khi phải bước một mình,

Khi đường phía trước trái tình với ta.

Rời đi không phải phản bội,

Nếu nơi ở lại khiến đời mất mình.

 

Trung thành trước hết với mình,

Nhưng không ích kỷ, không tình riêng tư.

Giữ cho tâm sáng nhân từ,

Giữ điều chính nghĩa, giữ từ lòng son.

 

Mai sau dẫu có hao mòn,

Tiền tài, địa vị chẳng còn như xưa.

Điều còn ở lại sau cùng,

Là ta đã sống thủy chung thế nào.

 

Giữa đời biến đổi lao xao,

Giữ lòng son sắt biết bao khó gìn.

Nhưng người giữ được niềm tin,

Sẽ luôn có những trái tim đồng hành.

 

Trung thành không phải xiềng xích,

Mà là tự nguyện, chân thành, thủy chung.

Cùng nhau xây dựng tương lai,

Cùng nhau giữ lấy những điều tốt lành.

 

Nếu đời có lúc đổi thay,

Xin đừng phản bội những ngày đã qua.

Trân trọng người đã cùng ta,

Nhưng luôn giữ lấy giá trị trong mình.

 

Bởi lòng trung thành đẹp nhất,

Không phải ở chỗ chẳng từng đổi thay.

Mà trong những lúc khó khăn,

Ta vẫn chọn sống đúng điều mình tin.