HNI 16-08/2026 - B5 🌺
BÀI THƠ CHƯƠNG 6: BỘ NÃO VÀ NHỮNG QUYẾT ĐỊNH
Con người sống giữa đời,
Mỗi ngày lựa chọn bao lời, bao đi.
Có khi chẳng kịp nghĩ gì,
Mà tay đã chọn, mà đi đã rồi.
Bộ não nhỏ bé trong người,
Mà mang cả một khoảng trời suy tư.
Ký ức từ những ngày xưa,
Dẫn ta nhìn lại, rồi vừa quyết thôi.
Có khi lý trí sáng ngời,
Cân đo, tính toán, chọn lời trước sau.
Có khi cảm xúc dâng trào,
Một câu nóng giận làm đau một người.
Khi yêu, mắt chẳng còn vời,
Thấy người hoàn hảo hơn đời rất nhiều.
Khi ghen, chẳng biết bao điều,
Một tia nghi ngại làm xiêu niềm tin.
Khi buồn, bóng tối phủ mình,
Một lần thất bại tưởng mình mất đi.
Khi vui, chẳng nghĩ điều gì,
Đưa ra quyết định đôi khi vội vàng.
Lý trí giống ánh trăng vàng,
Soi đường giữa những ngổn ngang trong lòng.
Cảm xúc như ngọn lửa hồng,
Cho ta sức mạnh vượt dòng khó khăn.
Cảm xúc chẳng phải sai lầm,
Nó cho ta biết điều nằm trong tim.
Biết thương, biết nhớ, biết tìm,
Biết đau trước những nỗi niềm của nhau.
Lý trí cũng chẳng nhiệm màu,
Nếu không có những nhịp cầu yêu thương.
Chỉ suy tính đúng và thường,
Có khi đánh mất con đường tình thân.
Con người chẳng phải cỗ máy,
Chỉ dùng lý trí để mà quyết thôi.
Cũng không sống bởi cảm rồi,
Mà cần tỉnh thức giữa đời đổi thay.
Ký ức dẫn bước hôm nay,
Nhưng đừng để quá khứ thay tương lai.
Một lần từng bị tổn thương,
Không nên biến mọi người thành kẻ thù.
Một lần thất bại mùa thu,
Không nên kết luận đường đời đã xong.
Một lần bị phụ bạc lòng,
Không nên đóng cửa tình hồng mai sau.
Thói quen lặng lẽ dẫn đầu,
Ngày qua ngày tạo bể dâu cuộc đời.
Việc làm nhỏ bé mỗi thời,
Lặp đi lặp lại thành người của ta.
Muốn thay đổi một đời xa,
Trước tiên thay đổi những gì mỗi ngày.
Không cần hứa hẹn thật hay,
Chỉ cần hành động đổi thay từng giờ.
Thông tin cũng có thể lừa,
Một chiều sự thật dễ đưa ta nhầm.
Quảng cáo đánh thức lòng tham,
Đám đông khơi dậy những ham muốn người.
Thấy nhiều người bước theo rồi,
Ta thường mặc định điều người làm hay.
Nhưng đông chưa chắc đúng ngay,
Và điều được thích chưa hay nhất đời.
Bởi nên trước mỗi lựa chọn,
Hãy dừng một chút giữa dòng nghĩ suy.
Đừng vì giận dữ mà đi,
Đừng vì sợ hãi bỏ khi ước gì.
Đừng vì ham muốn nhất thời,
Đem điều lâu dài đổi đời phút giây.
Đừng vì một tiếng khen hay,
Mà quên giá trị tháng ngày của ta.
Một khoảng dừng giữa lòng ta,
Có khi cứu được một nhà bình yên.
Một câu chưa nói thành tên,
Có khi giữ được một miền yêu thương.
Cảm xúc cho biết con đường,
Lý trí soi sáng để thường chọn đi.
Hai bên chẳng phải đối nghịch,
Mà cùng dẫn lối bước đi trưởng thành.
Cảm xúc là sức của mình,
Lý trí là hướng giữ gìn đường xa.
Khi hai thứ biết hòa hòa,
Con người làm chủ chính ta mỗi ngày.
Không ai kiểm soát hết thay,
Những gì xuất hiện trong ngày tâm tư.
Nhưng ta có thể từ từ,
Chọn điều sẽ nói, chọn như thế nào.
Giận thì hãy biết lặng vào,
Buồn thì hãy để ngày sau quyết mình.
Sợ thì quan sát tâm tình,
Ham thì hãy hỏi: điều mình cần đâu?
Không phải suy nghĩ trong đầu,
Điều nào cũng đúng, điều nào cũng nên.
Không phải cảm xúc đến bên,
Đều cần biến thành hành vi tức thì.
Tự do không phải muốn gì,
Là làm tất cả những khi mình ham.
Tự do là biết âm thầm,
Chọn điều đúng đắn giữa ngàn cám dỗ.
Hiểu mình từ những điều nhỏ,
Hiểu người qua những đổi thay tâm hồn.
Khi tâm đủ sáng, đủ khôn,
Ta không còn sống chỉ theo bản năng.
Bộ não trao chiếc chìa vàng,
Nhưng người cầm lái vẫn là chính ta.
Hiểu mình, hiểu những diễn ra,
- Để từng quyết định dựng nhà tương lai.
Và rồi câu hỏi còn dài:
Cảm xúc điều khiển con người thế nao?
Muốn đi sâu đến tầng nào,
Ta cùng bước tiếp chương sau cuộc đời.