HNI 17-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: QUYỀN LỰC – LÀM CHỦ CHÍNH MÌNH
Quyền kia giữa chốn nhân sinh,
Ai không từng muốn người mình nghe theo?
Từ trong gia đạo thân yêu,
Đến nơi quyền lực, bao điều đổi thay.
Con người muốn nắm trong tay,
Những điều mình sợ, những ngày bất an.
Muốn cho cuộc sống bình an,
Muốn người bên cạnh hiểu mình, thuận theo.
Có quyền, tưởng sẽ được nhiều,
Có tiền, có thế, có điều mình mong.
Nhưng quyền lực tựa dòng sông,
Càng sâu càng phải giữ lòng thật ngay.
Quyền không chỉ ở bàn tay,
Còn trong tri thức, những ngày tạo tin.
Người không chức vị, quyền riêng,
Vẫn gây ảnh hưởng bởi niềm tin trao.
Có người lãnh đạo tài cao,
Biết dùng quyền lực dựng xây con người.
Không làm thiên hạ sợ thôi,
Mà làm người khác muốn cùng tiến lên.
Có người quyền lực trong tay,
Lại dùng áp chế mỗi ngày mỗi hơn.
Bắt người khác phải cúi đầu,
Lấy lời sợ hãi làm đầu trị dân.
Quyền kia nếu thiếu lòng nhân,
Dễ thành ích kỷ, dễ gần vực sâu.
Hôm nay người cúi trước mình,
Ngày mai có thể quay mình bước đi.
Quyền không giữ được lòng người,
Thì dù địa vị cao vời đến đâu,
Cũng không thể giữ được lâu,
Bởi lòng tin mất, quyền nào còn nguyên.
Người khôn không thích kiểm quyền,
Mà xây nền tảng để người tự tin.
Trao quyền, trao cả niềm tin,
Để người phát triển, để mình lớn theo.
Quyền cao phải biết lắng nghe,
Biết rằng mình cũng có khi sai lầm.
Một lời phản biện âm thầm,
Đôi khi cứu cả một tầm nhìn xa.
Đừng vì người khác nói ra,
Mà xem chống đối, mà xa cách người.
Người dám nói thật giữa đời,
Có khi mới chính là người trung thành.
Quyền lực thử thách lòng mình,
Khi tiền, danh vọng vây quanh mỗi ngày.
Nếu không làm chủ bàn tay,
Quyền càng lớn lại càng đầy hiểm nguy.
Có người điều khiển bao người,
Nhưng không điều khiển được lời nóng sân.
Có người sở hữu quyền năng,
Nhưng không thắng nổi lòng tham của mình.
Vậy nên quyền lực chân tình,
Trước tiên phải biết giữ mình, thắng mình.
Không tham, không để cái tôi,
Che mờ lý trí, đánh rơi nghĩa tình.
Quyền cao mà giữ tâm bình,
Biết thương, biết trọng, biết mình vì ai.
Dùng quyền để mở tương lai,
Không dùng quyền lực để cai trị người.
Gia đình cũng vậy mà thôi,
Cha mẹ yêu trẻ, đừng rồi kiểm con.
Tình thương nếu thiếu tự do,
Có khi thành chiếc lồng to vô hình.
Con người cần được trưởng thành,
Cần quyền lựa chọn, cần mình chịu thôi.
Dạy con không phải giữ đời,
Mà trao đôi cánh để người tự bay.
Trong doanh nghiệp cũng như này,
Quyền đi cùng với trách nhiệm mới bền.
Ai ra quyết định phải nên,
Dám mang trách nhiệm về bên chính mình.
Một hệ thống tốt cần minh,
Bạch trong quyền hạn, rõ rành trước sau.
Không để quyền lực quá cao,
Mà không có cơ chế nào kiểm tra.
Bởi quyền nếu chẳng kiểm soát,
Rất dễ biến thành sức mạnh cá nhân.
Hôm nay tưởng vững như bàn,
Ngày mai sụp đổ bởi ngàn mâu thuẫn.
Quyền lực đẹp nhất trên đời,
Không làm người khác khiếp sợ mình đâu.
Mà làm người khác tin nhau,
Cùng nhau xây dựng nhịp cầu tương lai.
Người lãnh đạo thật có tài,
Không cần bắt buộc, chẳng ai muốn rời.
Bởi người nhìn thấy trong đời,
Một mục tiêu lớn, một lời đáng tin.
Quyền cao nhưng vẫn khiêm mình,
Đó là sức mạnh của người trưởng nhân.
Thắng người chưa phải chiến công,
Thắng mình mới thật là lòng bản lĩnh.
Mai này quyền lực đổi thay,
Chức danh rồi cũng có ngày phai mờ.
Điều còn lại giữa cuộc đời,
Là ta đã dùng quyền kia thế nào.
Nếu dùng quyền để nâng người,
Quyền kia sẽ hóa thành đời phúc ân.
Nếu dùng quyền để ép người,
Quyền kia cuối cùng cũng thành xiềng gông.
Xin người có quyền trong tay,
Giữ tâm tỉnh thức giữa ngày vinh quang.
Biết rằng quyền lực hữu hạn,
Nhưng lòng tin có thể mang suốt đời.
Bởi quyền lực lớn nhất rồi,
Không phải khiến thế gian người cúi đầu.
Mà là giữa những quyền năng,
Vẫn làm chủ được chính mình – thế thôi.