HNI 18/8
Bài thơ – Chương 12
TỪ NGƯỜI TIÊU DÙNG THÀNH NGƯỜI KIẾN TẠO
Ta từng quen nhận lấy những gì người khác tạo,
Mua một sản phẩm, dùng một dịch vụ mỗi ngày.
Nhưng cuộc sống đâu chỉ là chuyện tiêu dùng,
Con người còn có thể kiến tạo tương lai.
Đừng chỉ hỏi hôm nay ta nhận được gì,
Hãy hỏi mình đã tạo giá trị gì cho đời.
Một ý tưởng nhỏ nếu được gieo đúng chỗ,
Có thể trở thành thay đổi lớn mai sau.
Ta không sinh ra chỉ để tiêu thụ thế giới,
Mà còn để góp một phần sức lực dựng xây.
Bằng trí tuệ, đôi tay và lòng nhiệt huyết,
Ta có thể tạo nên những điều có ích.
Người tiêu dùng chỉ nhìn vào điều đang có,
Người kiến tạo nhìn thấy điều chưa thành hình.
Nơi người khác thấy khó khăn và giới hạn,
Ta tìm cơ hội để mở một con đường.
Kỷ nguyên mới cần những con người chủ động,
Biết học hỏi, sáng tạo và dám bắt đầu.
Không chờ người khác mang tương lai đến,
Mà tự mình gieo hạt giống cho ngày mai.
Có thể kiến tạo bằng một sản phẩm mới,
Một công nghệ, một ý tưởng, một bài học hay.
Có thể kiến tạo bằng lòng tử tế giản dị,
Bằng một hành động làm cuộc sống tốt hơn.
Đừng nghĩ mình quá nhỏ để thay đổi thế giới,
Mọi dòng sông đều bắt đầu từ một nguồn.
Một người dám làm có thể truyền cảm hứng,
Để nhiều người cùng bước tới tương lai.
Khi từ bỏ tâm thế chỉ chờ được nhận,
Ta bắt đầu trưởng thành trong chính cuộc đời.
Khi biết cho đi bằng giá trị mình tạo dựng,
Ta tìm thấy ý nghĩa sâu sắc của con người.
Từ người tiêu dùng trở thành người kiến tạo,
Là bước chuyển mình quan trọng của hôm nay.
Không chỉ sống trong thế giới do người khác tạo,
Mà cùng nhau xây một thế giới tốt đẹp hơn.
Bài thơ – Chương 12 TỪ NGƯỜI TIÊU DÙNG THÀNH NGƯỜI KIẾN TẠO