HNI 18-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 29: QUYỀN LỰC VÀ SỰ THA HÓA
Quyền cao chẳng phải vĩnh hằng,
Nếu không kiểm soát dễ thành đổi thay.
Hôm nay đứng ở trên này,
Ngày mai có thể trắng tay giữa đời.
Quyền lực vốn chẳng xấu thôi,
Dùng cho chính nghĩa, giúp người bình an.
Nhưng khi quyền lực tham lam,
Con người dễ bước sang ngang lỗi lầm.
Ban đầu chỉ muốn âm thầm,
Làm cho công việc tốt hơn mỗi ngày.
Rồi quen với những bàn tay,
Quen người cúi xuống, quen lời ngợi khen.
Dần dần chẳng muốn nghe thêm,
Chỉ nghe lời thuận, chỉ xem mình tài.
Ai mà góp ý trái tai,
Dễ thành chống đối, dễ coi là thù.
Quyền cao nếu thiếu chữ tu,
Dễ sinh kiêu ngạo, dễ mù chính tâm.
Một người tưởng mình quyền năng,
Có khi quên mất mình đang phục vụ.
Khi quyền lực chẳng còn đủ,
Cơ chế giám sát, giới hạn giữ gìn,
Thì lòng tham dễ phát sinh,
Lợi riêng che khuất nghĩa tình trước sau.
Người từng khiêm tốn hôm nào,
Có khi thay đổi bởi bao đặc quyền.
Từ khi được đứng ở trên,
Họ quên người dưới cũng cần được nghe.
Đáng thương nhất chẳng phải là,
Người có quyền lực trong tay một đời.
Mà là khi có quyền rồi,
Đánh rơi nhân cách, đánh rơi lòng người.
Quyền cao càng phải khiêm nhường,
Càng nhiều ảnh hưởng càng thương mọi người.
Bởi khi một quyết định sai,
Có khi hàng vạn cuộc đời chịu đau.
Đừng xem phản biện là thù,
Đừng xem góp ý là nguội lòng tin.
Người dám nói thật bên mình,
Đôi khi mới chính là người trung thành.
Một người lãnh đạo tài danh,
Không cần bắt buộc người quanh phục mình.
Mà xây được một niềm tin,
Để người tự nguyện cùng mình tiến xa.
Quyền không phải để hơn người,
Quyền là trách nhiệm với đời, với dân.
Càng cao càng phải chuyên cần,
Giữ mình trước những phù vân quyền hành.
Nếu quyền lực được minh bạch,
Có người giám sát, có trách nhiệm chung,
Thì quyền trở thành sức mạnh,
Giúp cho xã hội đi cùng tương lai.
Nếu quyền lực chẳng có ai,
Kiểm tra, giới hạn, đúng sai phân minh,
Nó dễ trở thành công cụ,
Để người ích kỷ phục vụ riêng mình.
Bởi người chẳng phải thần linh,
Ai rồi cũng có lúc mình yếu tâm.
Đừng mong một người luôn luôn,
Không từng dao động trước nguồn lợi to.
Hệ thống phải biết phòng lo,
Đừng đem vận mệnh đặt cho một người.
Người tài cũng có lúc sai,
Người tốt cũng có lúc hoài lòng tham.
Muốn cho tổ chức bền lâu,
Phải xây nguyên tắc trước sau rõ ràng.
Quyền đi cùng với trách