HNI 20-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 33: SỰ TỬ TẾ VÀ SỨC MẠNH CỘNG ĐỒNG
Một người sống giữa cuộc đời,
Chẳng ai đủ sức một đời một thân.
Muốn đi qua những gian truân,
Cần nhau chia sẻ, cần gần bên nhau.
Một lời tử tế trao nhau,
Có khi sưởi ấm những đau trong lòng.
Một bàn tay giữa mùa đông,
Có khi cứu được một dòng đời trôi.
Luật đời giữ bước con người,
Nhưng lòng tử tế khiến người tự tâm.
Không vì sợ phạt mà làm,
Mà vì biết sống có tâm với đời.
Niềm tin chẳng thể mua rồi,
Phải qua năm tháng bằng lời giữ nhau.
Một lần thất hứa trước sau,
Có khi đánh mất biết bao niềm tin.
Một người sống thật với mình,
Lại gieo tin cậy vào tình quanh ta.
Một người biết nghĩ người nhà,
Cộng đồng từ đó chan hòa yêu thương.
Không ai mạnh mãi trên đường,
Hôm nay ta giúp, mai thường cần nhau.
Đời người có lúc trước sau,
Có khi yếu đuối, có khi nhọc nhằn.
Khi ai gặp bước khó khăn,
Nếu người bên cạnh ân cần sẻ chia,
Thì trong giông gió cuộc đời,
Con người sẽ thấy vẫn còn niềm tin.
Cộng đồng chẳng phải vô hình,
Mà từ từng mối nghĩa tình kết nên.
Người góp sức, kẻ góp tiền,
Người đem kiến thức, người truyền niềm tin.
Có người lặng lẽ hy sinh,
Không cần được biết, chẳng cần được khen.
Việc làm nhỏ bé mỗi ngày,
Góp thành sức mạnh dựng xây cộng đồng.
Một người chẳng thể làm xong,
Nhưng nhiều người góp sẽ thành việc to.
Một cây chẳng thể thành rừng,
Nhiều cây kết lại thành vùng xanh tươi.
Đừng hỏi cộng đồng cho gì,
Hãy xem ta đã làm gì cho nhau.
Nếu ai cũng chỉ nhận vào,
Thì làm sao có ngày sau vững bền?
Cho đi chẳng phải mất thêm,
Mà là gieo hạt để nên quả lành.
Một người tử tế chân thành,
Có thể đánh thức lòng lành quanh ta.
Cạnh tranh cũng phải thật thà,
Khác nhau quan điểm vẫn hòa được nhau.
Không vì thắng một cuộc nào,
Mà làm tổn thương những người đồng hành.
Cộng đồng mạnh bởi lòng tin,
Bởi người biết giữ chữ tình trước sau.
Có sai thì biết nhận nhau,
Có điều chưa đúng cùng nhau sửa mình.
Đừng vì một chuyện bất bình,
Mà quên tất cả nghĩa tình đã trao.
Đừng vì lợi ích trước sau,
Mà đem niềm tin đổi vào lợi riêng.
Một xã hội muốn bình yên,
Không chỉ cần luật, cần thêm lòng người.
Cần người biết sống vì người,
Cần người biết giữ nụ cười cho nhau.
Mai này cuộc sống đổi thay,
Công nghệ nối những bàn tay xa gần.
Dẫu cho thế giới rất nhanh,
Xin đừng đánh mất chữ tình trong tâm.
Một lời chia sẻ âm thầm,
Một lần giúp đỡ, một lần thứ tha.
Những điều tưởng nhỏ quanh ta,
Lại làm cuộc sống chan hòa đẹp hơn.
Khi người biết sống biết thương,
Cộng đồng sẽ mạnh, quê hương sẽ lành.
Niềm tin kết nối con người,
Tử tế vun đắp một đời bình an.
Một người gieo hạt yêu thương,
Nhiều người vun đất, con đường nở hoa.
Cộng đồng mạnh chẳng bởi xa,
Mà do tử tế lan ra mỗi ngày.