HNI 26/8

CHƯƠNG 2. QUÁ TRÌNH HÌNH THÀNH NHÀ NƯỚC HIỆN ĐẠI

Bài thơ: Từ Non Sông Đến Nhà Nước

Từ thuở đất trời còn hoang sơ,

Con người tụ họp dựng cơ đồ,

Làng quê nối lại thành bộ lạc,

Chung một niềm tin, chung ước mơ.

Văn Lang mở những trang đầu tiên,

Âu Lạc tiếp bước giữ bình yên,

Nhà nước sơ khai hình thành từ đó,

Để cộng đồng chung một mái miền.

Rồi những tháng năm dài biến động,

Bao triều đại nối tiếp đi qua,

Từ Đinh, Lý, Trần rồi đến Lê,

Dựng nền độc lập của sơn hà.

Nhà nước ngày càng thêm hoàn chỉnh,

Phép nước, luật đời được dựng xây,

Quan dân, làng nước cùng gắn kết,

Giữ vững non sông qua tháng ngày.

Đến những thời kỳ đầy thử thách,

Đất nước chuyển mình giữa bão giông,

Khát vọng độc lập luôn cháy bỏng,

Trong mỗi trái tim của cộng đồng.

Rồi một mùa thu lịch sử ấy,

Dân tộc đứng lên giữa đất trời,

Tuyên ngôn vang vọng lời độc lập,

Mở một kỷ nguyên mới sáng ngời.

Nhà nước của dân từ ngày ấy,

Mang theo khát vọng của muôn người,

Độc lập, tự do là nền móng,

Công bằng, hạnh phúc hướng tương lai.

Hiến pháp đặt nền cho thể chế,

Pháp luật trở thành chuẩn mực chung,

Quyền và trách nhiệm cùng song hành,

Để quốc gia vững bước đi cùng.

Từ một đất nước nhiều gian khó,

Việt Nam từng bước dựng tương lai,

Bộ máy quản lý ngày hoàn thiện,

Phục vụ nhân dân, phục vụ đời.

Thời đại mới mở ra cánh cửa,

Công nghệ kết nối mọi miền xa,

Nhà nước cũng chuyển mình theo nhịp mới,

Hướng đến chính quyền số quốc gia.

Dữ liệu trở thành nguồn tài sản,

Kết nối chính