HNI 16-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NHỮNG NGƯỜI GIỮ MẦM XANH

Trên những triền đồi gió thổi

Có những bàn tay nhuốm màu đất đỏ

Họ gieo xuống không chỉ là hạt giống

Mà là hy vọng cho ngày mai

Mỗi bình minh thức dậy cùng sương

Những bước chân đã ra đồng trước nắng

Họ lặng lẽ như đất trời

Nhưng trái tim mang giấc mơ rất lớn

Một người trồng cây có thể nhỏ bé

Nhưng ngàn người trồng cây là cánh rừng

Khi những bàn tay tìm thấy nhau

Đất bắt đầu kể chuyện tương lai

Những cánh đồng không còn cô độc

Những mùa vụ không còn lẻ loi

Bởi phía sau mỗi mầm cây

Là cả một cộng đồng đang đứng

Họ học cách tin vào nhau

Như cây tin vào mưa và nắng

Như rễ cây tin vào lòng đất

Rằng mình không hề đơn độc bao giờ

Những cuộc họp dưới mái nhà nhỏ

Những tiếng cười vang giữa buổi chiều

Hợp tác xã không chỉ là tổ chức

Mà là gia đình của những người trồng mơ

Mỗi hạt giống mang một câu chuyện

Mỗi cánh đồng là một giấc mơ

Và khi những giấc mơ gặp nhau

Một con đường mới bắt đầu mở

Họ chia nhau từng kinh nghiệm

Chia nhau từng mùa bội thu

Chia nhau cả những mùa thất bát

Để không ai phải đi một mình

Có những ngày mưa dài bất tận

Có những ngày nắng cháy cánh đồng

Nhưng niềm tin thì vẫn xanh

Như những mầm cây vừa nhú

Từ những bản làng xa xôi

Đến những thung lũng đầy sương

Một mạng lưới đang dần lớn lên

Như rễ cây lan khắp lòng đất

Họ biết mình đang làm điều lớn

Dù công việc chỉ là trồng cây

Bởi mỗi chiếc lá xanh thêm một chút

Thế giới sẽ thở dễ dàng hơn

Một ngày kia khi nhìn lại

Họ sẽ thấy những cánh rừng

Được bắt đầu từ những buổi sáng

Rất bình thường như hôm nay

Những người nông dân không gọi mình là anh hùng

Nhưng đất gọi họ bằng cái tên ấy

Vì họ đã giữ màu xanh ở lại

Cho thế giới này lâu hơn một mùa mưa

Và khi hoàng hôn phủ xuống cánh đồng

Gió mang theo hương cây dịu nhẹ

Họ mỉm cười nhìn nhau lặng lẽ

Biết rằng mình đang trồng tương lai.