HNI 17-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 26: KHI SỨC KHỎE BẮT ĐẦU TỪ MỖI NGÀY

 

Một ngày mới bắt đầu bằng ánh nắng

Không phải bằng tiếng chuông báo thức vội vàng

Không phải bằng nỗi lo công việc

Mà bằng một hơi thở thật sâu

 

Có một nơi sức khỏe được gieo trồng

Từ những điều nhỏ bé nhất

Một bước chân trên con đường rừng

Một ly nước trong buổi sớm mai

 

Bệnh tật không đến trong một đêm

Nó lớn lên từ những ngày quên lắng nghe

Từ bữa ăn vội vàng

Từ những giấc ngủ thiếu trọn vẹn

 

Vì thế phòng bệnh bắt đầu

Từ khoảnh khắc ta biết dừng lại

Lắng nghe nhịp tim mình đập

Như tiếng gõ cửa dịu dàng của sự sống

 

Không khí trong lành là liều thuốc đầu tiên

Gió sớm là người thầy thầm lặng

Ánh mặt trời là vị bác sĩ

Luôn kiên nhẫn chờ ta mỗi ngày

 

Mỗi bữa ăn là một lời hứa

Với cơ thể đang âm thầm làm việc

Mỗi bước đi là một lời cảm ơn

Gửi đến đôi chân đã nâng ta suốt đời

 

Sức khỏe không phải phép màu

Nó là kết quả của ngàn lựa chọn nhỏ

Chọn đi bộ thay vì ngồi lâu

Chọn nghỉ ngơi thay vì cố gắng quá mức

 

Một buổi thiền giữa buổi chiều

Có thể cứu một ngày khỏi mỏi mệt

Một tiếng cười cùng bạn bè

Có thể chữa lành điều không nói

 

Cơ thể luôn biết cách tự chữa

Chỉ cần ta ngừng làm tổn thương nó

Chỉ cần ta cho nó thời gian

Để nhớ lại nhịp điệu tự nhiên

 

Phòng bệnh là yêu thương bản thân

Trước khi cơn đau kịp gọi tên

Là chăm khu vườn trước mùa hạn

Là giữ ngọn lửa trước cơn gió lớn

Và khi hoàng hôn chạm mái tóc

Ta nhìn lại những năm tháng qua

Biết rằng mình đã sống đủ chậm

Để sức khỏe đi cùng suốt đời