HNI 18-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 40: DƯỢC LIỆU TRONG NHỊP SỐNG MỖI NGÀY

 

Mỗi buổi sáng thức dậy cùng hương trà ấm

Giọt nắng rơi qua ô cửa rất hiền

Một lát gừng nhỏ làm ấm lòng ngày mới

Ta bắt đầu hành trình khỏe mạnh bình yên

 

Trong căn bếp mùi sả thơm lan tỏa

Nghệ vàng nhuộm ký ức bữa cơm nhà

Tỏi phi giòn như lời ru của mẹ

Chữa cơ thể từ những món rất xa

 

Bữa ăn không chỉ là để no

Mà là bài thuốc dịu dàng mỗi ngày

Từng hạt muối, từng nhành rau nhỏ

Đang âm thầm giữ sức khỏe trên tay

 

Chiều xuống chậm như một lời nhắc nhở

Hãy nghỉ ngơi sau những bước bôn ba

Một tách trà hoa cúc vàng dịu mát

Xoa dịu lòng sau vội vã đi qua

 

Hương tinh dầu len vào từng góc nhỏ

Ngôi nhà thành nơi chữa lành bình yên

Mọi mệt mỏi tan như mây cuối gió

Chỉ còn lại nhịp thở thật dịu hiền

 

Dược liệu không còn là câu chuyện cũ

Không nằm yên trên những kệ thuốc xa

Nó sống cùng từng hơi thở rất nhỏ

Ở trong nhà, trong bữa, giữa chúng ta

 

Một giấc ngủ nhẹ như mây trôi chậm

Nhờ hương thơm dịu của lá và hoa

Cơ thể nghỉ trong vòng tay thiên nhiên

Để ngày mai thức dậy rạng rỡ hơn qua

 

Đứa trẻ học tên từng cây lá nhỏ

Học yêu đời qua những điều giản đơn

Biết thiên nhiên không chỉ là phong cảnh

Mà là nguồn sống ở tận trong tâm

 

Khi ta sống chậm hơn một nhịp

Lắng nghe cơ thể nói từng ngày

Ta hiểu sức khỏe không phải phép màu

Mà là thói quen nhỏ mỗi sớm mai

 

Thành phố lớn vẫn xoay vòng hối hả

Nhưng trong ta giữ một khu vườn xanh

Nơi dược liệu thì thầm rất khẽ

Rằng bình an luôn ở rất gần mình

Không cần phép màu từ nơi xa xôi

Chỉ cần thói quen nhỏ mỗi ngày thôi

Dược liệu bước vào đời rất nhẹ

Và giữ con người khỏe mạnh suốt đời.