HNI 19-4: 

BÀI THƠ CHƯƠNG 42: 

BẢN ĐỒ XANH KHÔNG BIÊN GIỚI

Một hạt giống rời khỏi khu vườn nhỏ

Mang theo giấc mơ vượt đại dương

Gió đưa nó đi qua biên giới

Nơi trái đất gọi bằng nhiều tên khác nhau

Từ sườn núi Việt Nam xanh thẳm

Đến rừng sâu Amazon mênh mông

Những chiếc lá thì thầm cùng gió

Rằng chúng ta chung một cội nguồn

Không còn khoảng cách giữa các lục địa

Khi mùi hương dược liệu lan xa

Một nhành gừng có thể sưởi ấm mùa đông châu Âu

Một giọt tinh dầu xoa dịu đêm châu Phi

Những khu vườn mọc lên như vì sao

Rải khắp bầu trời xanh của đất

Mỗi khu vườn là một điểm sáng

Trên bản đồ chữa lành của nhân gian

Nông dân trở thành người giữ hạt giống

Những bàn tay chai sần hóa thành vàng

Không phải vàng kim loại lạnh lẽo

Mà vàng của sự sống dịu dàng

Những con đường không cần vẽ bằng mực

Chúng được vẽ bằng rễ cây lan xa

Bằng dòng chảy của niềm tin

Bằng lời hứa của tương lai xanh

Một chiếc lá ở phương Đông rung nhẹ

Phương Tây đã nghe thấy lời chào

Một khu rừng ở phương Nam thức giấc

Phương Bắc cũng bừng nắng lao xao

Trái đất bỗng trở thành khu vườn lớn

Nơi không ai đứng ngoài cuộc

Mỗi quốc gia là một người làm vườn

Cùng chăm sóc hành tinh này xanh biếc

Những hạt giống bay qua đại dương

Mang theo câu chuyện của đất mẹ

Mang theo hy vọng của con người

Rằng chữa lành có thể lan xa

Một ngày kia khi nhìn từ vũ trụ

Trái đất sẽ không chỉ xanh vì nước

Mà xanh bởi hàng triệu khu vườn

Nở ra từ tình yêu và tri thức

Không còn biên giới giữa con người

Khi cùng chung một nhịp thở

Không còn khoảng cách giữa các dân tộc

Khi cùng giữ một màu xanh

Và khi thế giới trở thành khu vườn chung

Nhân loại sẽ hiểu điều giản dị

Muốn đi xa đến tận tương lai

Hãy nắm tay nhau trồng một hạt mầm hôm nay.