HNI 20-4

BÀI THƠ CHƯƠNG4: KHOẢNG TRỐNG GIỮA NHỮNG MÁI NHÀ

 

Ngày con rời quê mang theo giấc mơ thành phố

Cánh cổng cũ khép lại trong chiều gió lặng

Bếp vẫn đỏ lửa nhưng thiếu tiếng cười

Chiếc ghế trước hiên bắt đầu quen với sự chờ đợi

 

Cha mẹ học cách nói câu “không sao đâu”

Như một lời ru dành cho chính mình

Những cuộc gọi trở thành nhịp cầu mỏng

Bắc qua hàng trăm cây số nhớ thương

 

Màn hình sáng nhưng căn nhà vẫn tối

Tiếng hỏi han vang lên rồi tắt lịm

Một bữa cơm chỉ còn hai đôi đũa

Khói bếp bay chậm hơn mỗi ngày

 

Con bận rộn với những cuộc họp dài

Những chuyến xe chen nhau giờ tan tầm

Những hóa đơn và những giấc mơ mới

Cuốn con đi như con sóng xa bờ

 

Cha mẹ bận rộn với sự im lặng

Tưới cây, quét sân, nhìn trời đổi màu

Học cách nói chuyện với chiếc tivi

Và đếm thời gian bằng những lần nhớ

 

Họ không trách con đâu

Chỉ giấu đi những buổi chiều rất dài

Chỉ cất nỗi buồn vào sau câu nói

“Các con cứ lo cho gia đình nhỏ”

 

Tình yêu chưa bao giờ rời đi

Chỉ thay hình đổi dạng theo năm tháng

Không còn cái nắm tay mỗi tối

Chỉ còn lời dặn dò qua sóng điện thoại

 

Khoảng cách không phải là lỗi của ai

Nhưng nỗi cô đơn thì có thật

Như chiếc bóng kéo dài trên nền nhà

Khi mặt trời dần khuất sau mái ngói

 

Có những người đang đứng ở giữa

Một bên là con, một bên là cha mẹ

Hai bàn tay cố níu hai thế giới

Mà thời gian cứ lặng lẽ kéo xa

 

Họ muốn về nhưng lịch trình dày kín

Muốn ở gần nhưng thành phố chật chội

Muốn đón cha mẹ lên cùng sống

Nhưng nhịp sống đã khác xưa rồi

 

Thế là những mái nhà xa nhau

Những yêu thương học cách trưởng thành

Không còn ở cạnh nhau mỗi ngày

Nhưng vẫn ở trong nhau rất sâu

 

Tuổi già cần một vòng tay rộng

Không chỉ của con cháu mà của cộng đồng

Một nơi có tiếng cười đồng lứa

Một nơi có người gọi tên mỗi sáng

 

Một nơi buổi chiều không quá dài

Một nơi bữa cơm có nhiều câu chuyện

Một nơi nỗi nhớ được chia đôi

Và niềm vui được nhân lên nhiều lần

Khi con cái không thể ở bên

Tình yêu không vì thế mà vơi đi

Nó hóa thành những lựa chọn thầm lặng

Để cha mẹ được sống bình yên

Khoảng trống giữa những mái nhà

Rồi sẽ được lấp bằng những vòng tay mới

Nơi tuổi già không còn là hành trình một mình

Mà là bình minh thứ hai của cuộc đời.