HNI 21-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 5: NƠI CẦN MỘT MÙA XUÂN KHÁC

 

Có những ngôi nhà rất rộng

Nhưng bước chân đi thật chậm

Có những hành lang sáng đèn

Mà buổi chiều vẫn dài thêm

 

Tiếng tivi vang suốt ngày

Như lấp đầy khoảng lặng

Nhưng khi màn hình tắt

Căn phòng lại trở về im lìm

 

Có những cửa sổ mở ra bầu trời

Nhưng hiếm khi mở ra câu chuyện

Có những chiếc ghế xếp thẳng hàng

Chờ một cuộc trò chuyện chưa bắt đầu

 

Giờ ăn, giờ ngủ, giờ uống thuốc

Mọi thứ đều đúng thời gian

Chỉ có niềm vui là đến muộn

Và đôi khi không đến

 

Có người sống rất lâu

Nhưng ngày tháng giống nhau

Có người được chăm sóc đủ đầy

Nhưng thiếu một lời gọi tên

 

Người ta hỏi sức khỏe hôm nay thế nào

Nhưng ít hỏi trái tim ra sao

Họ đo huyết áp mỗi sáng

Nhưng ai đo được nỗi nhớ

 

Một vườn cây có thể xanh

Nhưng cần tiếng cười để nở hoa

Một căn phòng có thể ấm

Nhưng cần hơi người để thành nhà

 

Tuổi già không phải cơn bệnh

Không cần sống như bệnh nhân

Tuổi già là một mùa khác

Cần được sống như mùa xuân

 

Có những ước mơ chưa kể hết

Có những câu chuyện còn dang dở

Có những tài năng ngủ yên

Chờ một nơi để thức dậy

 

Họ từng đi qua cả cuộc đời

Từng nuôi lớn bao ước mơ khác

Giờ họ cần một khoảng trời

Để tiếp tục mơ phần còn lại

 

Một buổi sáng có lớp học mới

Một buổi chiều có tiếng đàn vang

Một buổi tối có người trò chuyện

Một ngày trôi qua thật đầy

 

Không phải chỉ là chăm sóc

Mà là cùng nhau sống tiếp

Không phải chỉ là tồn tại

Mà là bắt đầu lần nữa

 

Một nơi có tiếng chào mỗi sáng

Một nơi có tên gọi thân quen

Một nơi mỗi ngày thức dậy

Biết rằng mình vẫn cần

Khi tuổi già có thêm bạn mới

Những mùa xuân sẽ quay về

Và nơi từng chỉ là dưỡng lão

Sẽ trở thành một ngôi làng.