HNI 21-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 8: KHI TUỔI GIÀ BẮT ĐẦU LẠI

 

Ngày xưa người ta nói tuổi già là nghỉ

Nhưng trái tim chưa từng đồng ý

Nó vẫn muốn bước tiếp con đường

Dù bước chân chậm hơn ngày cũ

 

Có ai sinh ra chỉ để chờ đợi

Những buổi chiều dài lặng im

Hay cuộc đời vẫn còn phía trước

Dù tóc đã bạc màu sương?

 

Tuổi thọ dài hơn từng năm tháng

Thời gian mở thêm một cánh cửa

Một chương mới chưa từng viết

Chờ bàn tay ta bắt đầu

 

Không ai muốn sống trong khuôn sẵn

Một lịch trình được đặt hộ mình

Con người luôn cần quyền lựa chọn

Ngay cả khi đã già đi

 

Một buổi sáng tự chọn đi bộ

Một buổi chiều tự học điều mới

Một buổi tối tự chọn bạn bè

Cuộc sống vẫn đầy quyết định

 

Sức khỏe không phải món quà may rủi

Mà là hạt giống gieo mỗi ngày

Từng bước chân, từng hơi thở

Âm thầm nuôi dưỡng tương lai

 

Người ta từng nghĩ già là yếu

Nhưng thật ra già là sâu

Sâu trong trải nghiệm đời sống

Sâu trong những điều đã qua

 

Khi ta còn muốn học điều mới

Thì tuổi tác chỉ là con số

Khi ta còn muốn gặp bạn mới

Thì cuộc đời vẫn mở ra

 

Có những ước mơ đến muộn

Nhưng chưa bao giờ là trễ

Có những chuyến đi bắt đầu

Sau khi sự nghiệp khép lại

 

Tuổi già không phải đoạn kết

Chỉ là đổi vai trong hành trình

Từ người chạy theo thời gian

Thành người tận hưởng thời gian

Khi xã hội thay đổi cách nhìn

Tuổi già không còn là gánh nặng

Mà là mùa thu rực rỡ

Của khu vườn mang tên cuộc đời.