HNI 22-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 10: NGÔI LÀNG ĐƯỢC XÂY BẰNG BÌNH YÊN

 

Có một ngôi làng không bắt đầu bằng bê tông

Mà bắt đầu bằng giấc mơ

Giấc mơ về những buổi sáng nhiều nắng

Và những buổi chiều nhiều tiếng cười

 

Ở đó cây xanh được trồng trước tiên

Rồi con đường mới được vẽ

Bởi con người cần bóng mát

Trước khi cần mái nhà

 

Những lối đi không có bậc cao

Chỉ có bước chân chậm rãi

Những con đường không vội vã

Chỉ có thời gian thong thả trôi

 

Có hồ nước nằm im lặng

Như trái tim bình yên của đất

Có hàng cây đứng lặng

Như người bạn canh giữ tuổi già

 

Thiên nhiên không đứng ngoài cửa

Thiên nhiên bước vào từng hiên nhà

Mang theo gió và ánh nắng

Mang theo hơi thở của sự sống

 

Ở đó không có ai sống một mình

Vì mọi con đường đều dẫn đến nhau

Một lời chào buổi sáng

Một cái gật đầu buổi chiều

 

Những chiếc ghế dài biết lắng nghe

Những quảng trường biết giữ kỷ niệm

Những mái hiên biết gom tiếng cười

Những căn bếp biết giữ hơi ấm

 

Người già không chỉ được chăm sóc

Họ được chào đón mỗi ngày

Như những cuốn sách quý

Được đặt ở nơi trang trọng

 

Có tiếng cười vang từ lớp học

Có tiếng hát bay qua khu vườn

Có những câu chuyện dài bất tận

Chảy qua từng buổi hoàng hôn

 

Và ở đâu đó rất gần

Là sự an toàn lặng lẽ đứng gác

Không ồn ào, không phô trương

Chỉ âm thầm bảo vệ bình yên

 

Ánh đèn đêm không chói lòa

Chỉ đủ sáng để bước chân vững

Những tay vịn không phô bày

Chỉ đủ gần để nắm lấy khi cần

 

Ngôi làng không giữ người ở lại

Mà giúp họ muốn ở lại

Không vì nghĩa vụ

Mà vì yêu thương

 

Ở đó tuổi già không phải hoàng hôn

Mà là buổi chiều vàng rực

Không phải dấu chấm hết

Mà là trang sách mở ra

 

Một ngôi làng được xây bằng thiên nhiên

Được giữ bằng cộng đồng

Được chở che bằng an toàn

Được thắp sáng bằng hy vọng

Và khi đêm xuống thật chậm

Ngôi làng ngủ trong bình yên

Như một lời hứa dịu dàng

Rằng ngày mai vẫn đáng mong chờ.