HNI 23-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 34: HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ BÌNH YÊN

 

Chiều rơi nhẹ xuống hiên nhà

Tiếng chim gọi gió như là tuổi xuân

Ngày xưa rong ruổi bao lần

Bây giờ chậm bước lại gần chính ta

 

Đời người như áng mây qua

Bao nhiêu bão tố cũng là hư không

Thảnh thơi nhấp chén trà nóng

Nghe tim kể chuyện mùa đông qua rồi

 

Nắng lên ấm lại cuộc đời

Vườn xanh nở nụ gọi mời bình minh

Chẳng còn vội vã mưu sinh

Chỉ còn giữ lấy nghĩa tình trong tim

 

Sáng ra tập thở nhẹ êm

Hít vào hạnh phúc thở thêm an lành

Mỗi ngày bước chậm trên xanh

Con đường quen thuộc bỗng thành thiêng liêng

 

Bạn già gặp gỡ ven triền

Câu cười giòn giã nối liền thời gian

Những ngày tháng cũ đã tan

Chỉ còn kỷ niệm dịu dàng ở đây

 

Cháu con ríu rít sum vầy

Tiếng cười như gió lấp đầy sân quen

Tuổi già chẳng phải yếu hèn

Chỉ là bình thản đứng bên cuộc đời

 

Không còn tranh thắng tranh thua

Không còn bận bịu sớm trưa muộn phiền

Chỉ còn giữ một niềm riêng

An nhiên sống trọn từng giây nhiệm màu

 

Đêm về trăng sáng trên cao

Gió đưa ký ức ngọt ngào quay về

Cảm ơn những tháng năm mê

Để nay tỉnh thức tìm về bình yên

 

Cuộc đời như khúc nhạc hiền

Chậm thôi vẫn đủ vẹn nguyên nghĩa tình

Khi ta học cách lặng im

Là khi hạnh phúc ghé tìm bên ta

 

Thời gian như chiếc lá già

Rơi mà vẫn đẹp như là mùa thu

Một đời đi hết bể dâu

Cuối cùng vẫn chọn an sâu trong lòng

 

Sáng mai nắng lại hồng hồng

Ta còn bước tiếp trên con đường này

Bình yên chẳng ở đâu xa

Chỉ cần sống chậm thế là đủ vui

Ngày mai vẫn cứ mỉm cười

Hành trình trở lại chính nơi bắt đầu