HNI 23-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 39: CƠ HỘI TỪ MÙA TÓC BẠC

 

Mùa thu đi qua mái đầu

Bạc như sương sớm nhuốm màu thời gian

 

Tuổi già không phải lụi tàn

Mà là mùa chín dịu dàng nhân sinh

 

Một thời bão táp quang vinh

Giờ cần bình yên cho mình nghỉ ngơi

 

Nhưng đời chẳng chỉ nghỉ thôi

Tuổi già vẫn muốn rạng ngời ước mơ

 

Thế gian mở cửa đợi chờ

Một ngành kinh tế đang giờ nở hoa

 

Bao người tóc bạc hiền hòa

Cần nơi chăm sóc như là mái nhà

 

Không còn lặng lẽ xót xa

Tuổi già hôm nay chính là tương lai

 

Một vùng thị trường rộng dài

Âm thầm lớn giữa tháng ngày chuyển xoay

 

Bao nhiêu dịch vụ dựng xây

Cho đời tuổi hạc mỗi ngày an vui

 

Nhà ở ấm áp ngọt bùi

Y khoa, dưỡng chất, tiếng cười sum vầy

 

Công nghệ lặng lẽ chung tay

Theo dõi nhịp thở từng ngày bình an

 

Đồng hồ đếm nhịp thời gian

Báo tin sức khỏe dịu dàng sớm hôm

 

Không còn khoảng cách cô đơn

Chỉ cần một chạm là gần cháu con

 

Du lịch mở lối tâm hồn

Cho người tóc bạc vẫn còn mê say

 

Thế gian đổi mới từng ngày

Mà quên tuổi bạc cần tay nâng đỡ

 

Giờ đây cánh cửa đang mở

Kêu gọi đầu tư vun bờ yêu thương

 

Lợi nhuận đi với con đường

Nhân văn thắp sáng tình thương cuộc đời

 

Đầu tư chẳng chỉ tiền thôi

Mà gieo hạnh phúc cho người mai sau

 

Một ngày ta sẽ bạc đầu

Cũng cần ai đó nhiệm màu chở che

Hôm nay gieo hạt đam mê

Ngày mai gặt hái tràn trề an vui

Ngành này bền vững muôn đời

Vì người sẽ mãi sống dài hơn xưa

 

Thời gian như hạt mưa thưa

Rơi trên mái tóc như vừa hôm qua

 

Đầu tư là gieo đóa hoa

Cho mùa tóc bạc nở ra nụ cười

 

Tương lai gọi giữa đất trời

Ngành chăm sóc tuổi con người vươn lên

 

Một cơ hội rất dịu êm

Mà sâu như biển, mà bền như sông