HNI 24-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 42: GIẤC MƠ LAN TỎA

 

Từ một mái nhà bình yên

Nảy mầm ước vọng nhân hiền khắp nơi

Ngọn đèn thắp giữa đất trời

Soi con đường mới cho đời tuổi cao

 

Từ làng nhỏ giữa xanh màu

Nở hoa hy vọng dẫn vào tương lai

Bước chân chậm rãi hôm nay

Đang đi về phía ngày mai rạng ngời

 

Người già không còn lẻ loi

Có nơi kết nối nụ cười sớm hôm

Một miền bình an vuông tròn

Mở ra giấc mộng nước non thanh lành

 

Hạt mầm gieo giữa đất xanh

Theo gió bay khắp thị thành quê xa

Mỗi vùng nở một ngôi nhà

Đón bao mái tóc bạc pha nắng chiều

 

Đường dài nhưng rất thân yêu

Bao nhiêu trái tim chung điều ước mong

Gieo thêm những nhịp cầu hồng

Nối từng thế hệ sang dòng tương lai

 

Một ngày bản đồ trải dài

Làng quê rực sáng những đài bình yên

Tiếng cười vang khắp mọi miền

Tuổi già không sợ muộn phiền cô đơn

 

Bao nhiêu bàn tay chung hơn

Xây nên cuộc sống đẹp hơn mỗi ngày

Giấc mơ chẳng còn xa bay

Khi lòng nhân ái đong đầy thế gian

 

Từ đây đất nước vững vàng

Tình người lan tỏa dịu dàng khắp nơi

Tuổi già nở nụ cười tươi

Như hoa nở giữa bầu trời bình minh

 

Hành trình tiếp nối nghĩa tình

Mai sau con cháu tự tin bước vào

Nhìn lên thế hệ hôm nào

Thấy một tương lai tự hào sáng trong

Giấc mơ lan tỏa mênh mông

Từ làng nhỏ ấy hóa dòng sông xa

Chảy qua từng mái hiên nhà

Nuôi bao hy vọng nở hoa cuộc đời