HNI 24-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 43: MẢNH GHÉP CUỐI CÙNG

 

Ngày mai tóc bạc gọi về

Con đường bình yên bước nhẹ cuối đời

Không còn vội vã ngược xuôi

Chỉ còn hạnh phúc mỉm cười nắng mai

 

Hệ sinh thái mở vòng tay

Đón người đi trước về đây nghỉ ngơi

Bao năm bão táp cuộc đời

Giờ là khoảng lặng thảnh thơi an nhàn

 

Làng xưa nay hóa thiên đàng

Cỏ xanh, hồ biếc, nắng vàng sân quen

Tiếng chim gọi gió dịu êm

Bình yên rơi xuống bên thềm thời gian

 

Người già không chỉ nghỉ an

Họ là kho báu chứa ngàn trải qua

Bao năm dựng cửa xây nhà

Giờ trao kinh nghiệm cho ta bước đường

 

Tuổi già chẳng phải vấn vương

Mà là mùa chín thơm hương cuộc đời

Bao nhiêu kỷ niệm rạng ngời

Gom thành trí tuệ sáng ngời tương lai

 

Cháu con đến học mỗi ngày

Lắng nghe chuyện cũ đong đầy yêu thương

Người già kể chuyện quê hương

Người trẻ thắp lửa con đường ngày mai

 

Ba thế hệ nối vòng tay

Cùng nhau xây giấc mơ dài nhân gian

Không còn khoảng cách thời gian

Chỉ còn nhịp sống lan tràn nghĩa ân

 

Mỗi chiều nắng trải sân vườn

Tiếng cười vang nhẹ như cơn gió lành

Tuổi già sống giữa cộng thành

Thấy mình vẫn có bức tranh cuộc đời

 

Không còn lặng lẽ đơn côi

Không còn sợ hãi cuối đời cô đơn

Làng xưa trở hóa thiên đường

Nơi ai cũng được yêu thương đón chờ

 

Một đời đi hết giấc mơ

Cuối cùng cũng có bến bờ bình yên

Thấy mình trọn vẹn nhân duyên

Nhìn con cháu lớn bình yên mỉm cười

 

HNI kết nối đất trời

Tạo nên mái ấm cho người tóc sương

Bức tranh hệ sinh thái thương

Có thêm mảnh ghép yêu thương cuối cùng

Ngày mai nắng vẫn ngập tràn

Tuổi già vẫn sáng như ngàn vì sao

Cuộc đời khép lại ngọt ngào

Trong vòng tay ấm tự hào nhân sinh