HNI 25-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 5: TÂM TRÍ AN – THÂN THỂ KHỎE

 

Thế kỷ sống rất vội vàng

Con người quen cùng áp lực

Nhịp tim gõ những hồi nhanh

Tâm hồn đôi khi mỏi mệt

 

Stress không phải kẻ thù

Chỉ là chuông báo nguy hiểm

Cơ thể bật chế độ chạy

Giữa những lo toan đời thường

 

Ngày xưa chạy trốn thú dữ

Giờ chạy deadline vô hình

Não không phân biệt nguy hiểm

Chỉ biết cơ thể đang căng

 

Stress kéo dài âm thầm

Bào mòn từng tế bào nhỏ

Giấc ngủ trở nên mong manh

Niềm vui bỗng xa rất nhẹ

 

Cảm xúc như làn sóng biển

Dâng lên rồi lại lặng dần

Nếu ta chối từ cảm xúc

Biển lòng sẽ nổi phong ba

 

Hãy học gọi tên cảm xúc

Lo âu buồn giận sợ hãi

Khi ta dám nhìn thẳng nó

Cơn sóng dịu xuống rất nhanh

 

Hơi thở là chiếc neo thuyền

Giữ tâm ta khỏi bão tố

Hít sâu rồi thở thật chậm

Bình an trở lại trong tim

 

Viết ra những điều chất chứa

Đừng để tâm trí quá đầy

Trang giấy lặng im lắng nghe

Nỗi buồn hóa thành nhẹ gió

 

Bước chân đi giữa nắng mai

Cơ thể bừng lên sức sống

Hormone hạnh phúc thức dậy

Xua tan mây xám trong đầu

 

Một giấc ngủ sâu đủ đầy

Chữa lành mọi điều mỏi mệt

Đêm ôm ta vào yên bình

Ngày mai bắt đầu tươi sáng

 

Giảm bớt tin buồn mỗi ngày

Nuôi tâm bằng điều tích cực

Kết nối những người thân thương

Trái tim tìm lại bình yên