HNI 30-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 1: NHỮNG ĐỨA TRẺ GIỮA THẾ GIỚI RỘNG LỚN

 

Giữa đời gió bụi mênh mang

Có bao ánh mắt lỡ làng tuổi thơ

Sinh ra giữa cõi bơ vơ

Chưa kịp hiểu hết đã chờ chia xa

 

Có em lặng lẽ không nhà

Có em còn mẹ vẫn xa tấm lòng

Cha đi biền biệt phương đông

Mẹ lo cơm áo mà không kịp về

 

Bữa cơm thiếu tiếng say mê

Câu ru cũng hóa lời thề lặng im

Tuổi thơ như chiếc lá chìm

Giữa dòng nhân thế lặng thinh một mình

 

Có em ngủ giữa bình minh

Mà lòng tối sẫm như nghìn đêm sâu

Hỏi đời con có về đâu

Khi vòng tay ấm không màu yêu thương

 

Phố đông mà dạ hoang đường

Người qua kẻ lại vô thường bước đi

Nhỏ bé giữa cuộc phân ly

Trái tim khẽ hỏi còn gì cho con

 

Những chiều nắng tắt mỏi mòn

Bóng ai khuất dạng lối mòn phía xa

Tiếng cười rơi giữa sân nhà

Nghe như giọt nắng vỡ ra cuối trời

 

Thế gian rộng đến nghìn nơi

Mà sao con vẫn chơi vơi một mình

Tuổi thơ đâu phải hành trình

Chỉ toàn nước mắt lặng thinh đêm dài

 

Nếu đời mở rộng vòng tay

Một lần thôi nhé đủ đầy yêu thương

Thì bao giấc mộng còn vương

Sẽ thôi nức nở giữa đường nhân gian

 

Xin đừng gọi trẻ cơ hàn

Bằng đôi mắt chỉ chứa chan xót lòng

Hãy nhìn như ánh mầm non

Chờ bàn tay ấm vun tròn tương lai

 

Vì trong sâu thẳm ngày mai

Có bao hạt giống miệt mài nảy sinh

Chỉ cần một chút chân tình

Là hoa sẽ nở giữa nghìn bão giông

 

Khi con được gọi bằng con

Không còn mặc cảm héo hon giữa đời

Thì từ giây phút ấy thôi

Nhân gian sẽ bớt những lời quạnh hiu

Ước chi mặt đất sớm chiều

Không còn bóng trẻ liêu xiêu bên đường

Để trong thế giới yêu thương

Mỗi em đều có một vườn bình yên