HNI 30-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 4: KHI TRÁI TIM LỚN LÊN THIẾU MỘT VÒNG TAY
Có những đứa trẻ lớn lên
Không hề thiếu áo thiếu tiền thiếu ăn
Chỉ thiếu một chút ân cần
Một lời hỏi nhỏ khi cần sẻ chia
Ngày qua lặng lẽ trôi đi
Niềm vui cũng tự cất đi một mình
Nỗi buồn giấu giữa lặng thinh
Không ai nhìn thấy bóng hình trong tim
Có khi giữa chốn êm đềm
Vẫn nghe trống vắng từng đêm rất dài
Một câu hỏi cứ lặp hoài
Mình có đáng được yêu hoài hay không
Những chiều nắng tắt bên song
Bóng ai đi vội mà lòng chênh vênh
Tiếng cười rơi xuống mong manh
Như hạt mưa nhỏ rơi quanh cuộc đời
Trái tim chưa kịp thành lời
Đã học cách giấu nụ cười phía sau
Học quen tự chữa niềm đau
Không mong ai biết nỗi sầu bên trong
Lớn lên giữa những khoảng trống
Mang theo nỗi nhớ mênh mông không tên
Giữa đời đông đúc bon chen
Vẫn nghe cô độc bên thềm nhân gian
Có người bước đến dịu dàng
Cũng không dám mở lòng sang đón chờ
Sợ rằng hạnh phúc mong manh
Rồi sẽ tan biến như làn khói bay
Tình yêu đứng trước cửa này
Mà tim vẫn sợ một ngày chia xa
Nên đành giữ khoảng cách ra
Cho dù khao khát vẫn là yêu thương
Ước gì trở lại ngày xưa
Được ôm một cái giữa trưa nắng vàng
Một lời hỏi rất dịu dàng
Cũng thành điểm tựa muôn vàn bình yên
Nếu ngày ấy có bàn tay
Dẫn con qua hết tháng ngày cô đơn
Thì hôm nay giữa đời thường
Trái tim đâu sợ tổn thương thêm lần
Xin cho thế giới một lần
Nhìn sâu vào những tâm hồn trẻ thơ
Để không còn những bơ vơ
Mang theo suốt cả cuộc đời về sau