HNI 30-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 6: NGÔI LÀNG GIỮA TRỜI YÊU THƯƠNG
Bình minh êm chạm mái nhà
Tiếng cười trẻ nhỏ vang khắp xa trời
Con đường đầy nắng mới ơi
Bước chân đi không sợ phong ba nữa
Có vòng tay chờ đợi đấy
Có ánh mắt dịu hiền bao dung lắm
Những mảnh đời bé nhỏ nay
Không còn lạc bước bơ vơ nữa rồi
Giấc mơ vừa chớm nở đêm
Được nâng niu giữa tình người ấm êm
Mái trường vang tiếng hát trong
Trang vở mở lối tương lai dài xa
Bữa cơm đầy hơi ấm nhà
Gọi tên yêu thương quay về nhé con
Không còn đêm nước mắt rơi
Không còn sợ hãi cô đơn nữa đâu
Những bàn tay bé xíu xinh
Gieo hạt mầm sáng ngày mai rạng ngời
Tiếng chuông chiều ngân nhẹ vang
Gọi bình yên khắp làng quê xa ơi
Dòng sông xanh kể chuyện xưa
Những tuổi thơ đã hồi sinh rồi đây
Cánh diều bay rất cao trên
Chở niềm tin vượt chân trời xa mãi
Một lời ru khe khẽ vang
Ôm trọn giấc ngủ bình an đêm nay
Những khu vườn cổ tích xanh
Nở hoa từ giọt mồ hôi người ươm
Con gọi tên hạnh phúc ơi
Bằng nụ cười rất trong veo sáng ngời
Mỗi ngày thêm mạnh mẽ hơn
Bước đời không ngại gian nan nữa đâu
Những vì sao thắp sáng đêm
Soi đường ước mơ bay xa mãi hoài
Ngôi làng đầy tiếng hát vang
Như mùa xuân mãi quay về đây thôi
Từng nhịp tim bé bỏng reo
Hòa cùng nhịp sống yêu thương ấm êm
Ngày mai còn phía trước rồi
Mở ra nghìn lối tương lai xa rộng
Từ những điều rất nhỏ thôi
Lớn lên giấc mơ diệu kỳ đẹp thay
Trái tim luôn ghi nhớ ơn
Tình người nuôi dưỡng hôm nay đậm sâu
Ngôi làng nở hoa mãi thôi