HNI 30-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 7: NHỮNG HẠT MẦM CỦA NỀN VĂN MINH
Có những hạt mầm nhỏ bé
Đang ngủ yên giữa đất trời
Chỉ cần bàn tay nâng đỡ
Ngày mai sẽ hóa mặt trời
Một đứa trẻ cười rất nhẹ
Cũng làm ấm cả nhân gian
Một giấc mơ vừa hé nở
Có thể đổi cả thế gian
Tuổi thơ như dòng suối mát
Chảy qua cánh đồng tương lai
Nếu nguồn trong lành tinh khiết
Dòng đời sẽ mãi xanh dài
Mỗi bước chân còn bé nhỏ
Lại mang sức mạnh phi thường
Một lời yêu thương giản dị
Nuôi lớn cả một quê hương
Mai này em thành bác sĩ
Chữa lành bao nỗi đau đời
Mai này em thành nhà giáo
Thắp lên ánh sáng muôn nơi
Có em thành người lãnh đạo
Dẫn đường cho cả cộng đồng
Có em thành người nghệ sĩ
Vẽ nên thế giới ước mong
Tương lai đâu ở rất xa
Đang lớn lên từng ngày đó
Trong ánh mắt trong veo ấy
Trong trái tim hồng rất nhỏ
Khi một đứa trẻ hạnh phúc
Một gia đình sẽ bình yên
Khi muôn đứa trẻ hạnh phúc
Cả thế giới sẽ dịu hiền
Xin gieo hôm nay hy vọng
Để ngày mai nở thành hoa
Xin trao hôm nay yêu thương
Để tương lai sáng chan hòa
Những hạt mầm đang lớn dậy
Giữa bầu trời rất bao la
Một nền văn minh bắt đầu
Từ nụ cười trẻ hôm qua