HNI 01-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 11: TÌNH YÊU KHÔNG PHẢI LÒNG THƯƠNG HẠI

 

Có những ánh nhìn cúi xuống

Mang theo nỗi buồn xót xa

Nhưng đôi khi chính ánh nhìn

Lại làm trái tim yếu đi

 

Thương hại là chiếc bóng tối

Phủ lên niềm tin mong manh

Khi một đứa trẻ lớn lên

Với câu “con thật thiệt thòi”

 

Nghe như là lời an ủi

Nhưng gieo mầm tự ti sâu

Một ngày em tin thật rằng

Mình kém hơn bao người khác

 

Tình yêu không nói như vậy

Tình yêu nhìn thẳng vào em

Nói rằng trong đôi mắt nhỏ

Là cả bầu trời đang lên

 

Không hỏi em đã mất gì

Mà hỏi em muốn thành ai

Không đếm những ngày mưa cũ

Mà mở cánh cửa tương lai

 

Một bàn tay trao cơ hội

Giá trị hơn ngàn món quà

Một lời tin tưởng nhẹ nhàng

Có thể đổi đời một đứa

Khi em được giao trách nhiệm

Em biết mình có thể làm

Một việc nhỏ thôi cũng đủ

Thắp lên ngọn lửa tự tin

Không ai sinh ra để nhận

Mỗi người sinh ra để cho

Khi em giúp người nhỏ hơn

Em lớn lên trong lặng lẽ

Tình yêu là khi tin tưởng

Rằng em mạnh mẽ vô cùng

Rằng ngày mai em sẽ viết

Câu chuyện đời mình rực sáng

Đừng cúi xuống vì thương hại

Hãy đứng cạnh em mà đi

Tình yêu là trao đôi cánh

Để em bay đến chính mình