HNI 02-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 20: NGÔI NHÀ NHỎ – TUỔI THƠ LỚN

Có những đứa trẻ lặng im

Lớn lên giữa phòng tập thể

Bữa cơm đông người lặng lẽ

Nhưng lòng vẫn thấy cô đơn

Có những ánh mắt buồn hơn

Khi đêm về không ai kể

Một câu chuyện trước giờ ngủ

Một cái ôm rất bình thường

Không phải thiếu cơm thiếu áo

Chỉ thiếu cảm giác thuộc về

Thiếu một mái nhà nhỏ bé

Có tiếng gọi “con ơi về”

Tuổi thơ đâu chỉ lớn lên

Bằng chiều cao và năm tháng

Tuổi thơ cần nhiều hơi ấm

Từ những điều rất giản đơn

 

Một căn nhà có bếp lửa

Có tiếng cười vang mỗi chiều

Có người chờ khi con muộn

Có vòng tay đợi ôm con

 

Một chiếc bàn ăn nhỏ thôi

Nhưng đủ đầy yêu thương lắm

Những câu chuyện không giáo án

Mà dạy con biết làm người

 

Có anh chị cùng chia sẻ

Có em nhỏ cần chở che

Những lần cãi nhau rồi khóc

Rồi lại nắm tay làm hòa

 

Những buổi sáng cùng thức dậy

Nghe tiếng gọi ăn sáng thôi

Cũng đủ làm tim ấm lại

Biết mình đang có gia đình

 

Không còn tiếng chuông tập hợp

Không còn hàng dài lặng im

Chỉ còn tiếng chân chạy nhảy

Và tiếng cười rất hồn nhiên

 

Ngôi nhà nhỏ giữa màu xanh

Nâng đỡ bao điều bé nhỏ

Mỗi bữa cơm là một lớp

Dạy con biết sống yêu thương

 

Từng cái ôm khi con khóc

Từng lời khen lúc con vui

Từng ánh mắt nhìn trìu mến

Dệt thành ký ức suốt đời

 

Một đứa trẻ được yêu đủ

Sẽ học cách biết cho đi

Ngày mai khi con trưởng thành

Sẽ đem yêu thương lan tỏa

Ngôi nhà nhỏ không vĩ đại

Nhưng thay đổi cả tương lai

Từ một tuổi thơ được chữa

Nở ra một cuộc đời xanh

Hành trình bắt đầu giản dị

Chỉ bằng hai chữ “gia đình”