HNI 04-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 34: NGHỆ THUẬT THIỀN THỂ THAO VÀ TÂM HỒN

 

Có một ngôi làng rất xanh

Nơi trẻ học cách trưởng thành mỗi ngày

 

Không chỉ học chữ học nghề

Mà học cách hiểu chính mình sâu xa

 

Những tâm hồn từng nứt vỡ

Tìm lại nhịp đập dịu dàng hôm nay

 

Bảng đen không chỉ viết chữ

Còn viết ước mơ của trái tim non

 

Nét cọ chạm vào giấy trắng

Như bàn tay chạm giấc mơ đầu đời

 

Bức tranh nhiều màu bật sáng

Xóa dần ký ức một thời cô đơn

 

Âm nhạc vang lên rất khẽ

Mà làm trái tim bỗng thấy bình yên

 

Giai điệu dẫn đường cảm xúc

Dạy trẻ gọi tên nỗi nhớ niềm vui

 

Sân khấu nhỏ đầy ánh sáng

Có em đứng đọc bài thơ đầu tiên

 

Giọng run nhưng mắt lấp lánh

Niềm tin nở giữa bao ngày lặng im

 

Mỗi sáng bình minh thức dậy

Làng cùng ngồi yên lắng nghe hơi thở

 

Hơi thở ra vào chậm rãi

Như sóng dịu dàng vỗ bờ tâm hồn

 

Thiền dạy các em dừng lại

Giữa cuộc đời luôn vội vã cuốn đi

 

Biết mình đang buồn hay giận

Biết ôm cảm xúc chẳng cần trốn tránh

 

Khoảng lặng trở thành sức mạnh

Giúp con đứng vững giữa đời rộng lớn

 

Ngoài kia sân chơi rộn rã

Tiếng cười vang khắp nắng vàng ban mai

 

Quả bóng lăn trên thảm cỏ

Những bước chân đuổi theo ước mơ dài

 

Giọt mồ hôi rơi lấp lánh

Dạy con kiên nhẫn qua từng lần sai

 

Ngã rồi lại cười đứng dậy

Thất bại hóa thành bài học đầu đời

 

Võ đường vang lên tiếng hô

Rèn nên kỷ luật từ trong ánh mắt

 

Cơ thể khỏe cùng ý chí

Giúp con mạnh mẽ bước vào tương lai

 

Nghệ thuật mở lòng trẻ nhỏ

Thiền đưa tâm trí trở về bình yên

 

Thể thao dựng xây ý chí

Ba con đường chung một đích nhân văn

 

Một ngày khép lại êm đềm

Đèn vàng thắp sáng những giấc mơ xanh

 

Trong tim từng em bé nhỏ

Một bầu trời mới đang dần mở ra

Mai này dù đi khắp nơi

Các em vẫn nhớ ngôi làng yêu thương

Nơi nuôi lớn từng nhịp thở

Nơi nuôi lớn cả một đời bình an