HNI 06-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 5: NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG KHÓI

Sáng mai con đường thức dậy

Không còn tiếng máy ồn vang

Gió đi qua hàng cây biếc

Mang bình yên đến nhẹ nhàng

Bước chân chạm nền gạch ấm

Lối đi rợp bóng hàng xanh

Tiếng chim thay còi xe vội

Gọi ngày mới đến trong lành

Xe điện lăn qua rất khẽ

Như làn gió lướt ngang vai

Không khói bụi không tiếng động

Chỉ còn nhịp sống miệt mài

Trẻ thơ đạp xe đến lớp

Nắng đùa trên mái tóc mềm

 

Con đường thành sân chơi nhỏ

Bình yên theo bước êm đềm

 

Người già thong dong dạo bộ

Hồ xanh in bóng mây trời

 

Mỗi bước chân là hơi thở

Của một cuộc sống thảnh thơi

 

Xe bus vòng quanh ngôi làng

Chở bao ước mơ đi tới

 

Không chen lấn không vội vã

Chỉ còn nụ cười trên môi

 

Hàng hóa dừng nơi cổng lớn

Robot lặng lẽ giao hàng

 

Không còn xe tải gầm rú

Giữ làng an tĩnh dịu dàng

 

Tủ nhận hàng chờ trước cửa

Một chạm mở cả niềm vui

Giao thương trở nên vô hình

Mà đời vẫn đủ đầy thôi

Con đường nối từng khu nhỏ

Như mạch máu chảy hiền hòa

Mang năng lượng đi khắp lối

Nuôi ngôi làng nở thành hoa

Đêm về đèn vàng lấp lánh

Lối đi sáng dịu trăng ngân

Không còn tiếng còi khuya muộn

Chỉ còn giấc ngủ yên lành

Mai này xe bay sẽ đến

Chở giấc mơ vượt chân mây

Nhưng con đường xanh hôm nay

Vẫn là hạnh phúc tròn đầy

Đi để sống và tận hưởng

Không còn chịu đựng bon chen

Những con đường không khói bụi

Giữ bình yên mãi bên thềm 🌿