HNI 07-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 7: NGÔI LÀNG TỰ GIỮ LẤY MÌNH

Ngôi làng thức giữa bình minh

Ánh xanh chạm mái, bình yên gọi về

Con đường mở lối bốn bề

Không còn bóng tối đi kề nỗi lo

Những hàng cây đứng làm đò

Che mưa chắn gió, bảo vệ giấc làng

Tiếng chim gọi nắng sang trang

Một ngày khởi động nhẹ nhàng an nhiên

 

Không còn cánh cổng ưu phiền

Niềm tin thay khóa bình yên mọi nhà

Ánh đèn trải khắp lối qua

Bước chân đêm muộn vẫn là thảnh thơi

 

Công nghệ thức suốt không lời

Âm thầm canh giữ cuộc đời bình yên

Tín hiệu chạy khắp mọi miền

Chỉ cần chớp mắt đã liền phản hồi

 

Mỗi người là một vì sao

Kết thành bầu trời nâng cao an toàn

Không ai đứng giữa hoang mang

Cộng đồng là tấm khiên vàng chở che

 

Trung tâm sáng giữa làng quê

Nhịp tim dữ liệu tràn về mỗi giây

Ngàn thông số thức đêm ngày

Lặng im bảo vệ vòng tay cộng đồng

 

Khi mưa kéo đến mênh mông

Lời cảnh báo đã vang trong sớm chiều

Bão chưa chạm đến mái hiên

Ngôi làng đã biết phải liền chuyển thân

 

Nguồn điện vẫn sáng âm thầm

Mặt trời gửi nắng bao lần tích trữ

Pin đầy giữ trọn giấc ngủ

Đêm dài không sợ mất nguồn ánh xanh

 

Nước trong từ những vòng quanh

Mưa rơi gom lại hóa thành dòng sinh

Cánh đồng nuôi dưỡng bình minh

Hạt mầm lớn giữa yên bình bốn phương

 

Khi ngoài kia gió vô thường

Ngôi làng vẫn giữ nhịp thường thở êm

Thực phẩm mọc giữa vườn đêm

Đủ nuôi hy vọng dài thêm tháng ngày

 

Trạm y tế sáng đèn ngay

Năm phút sinh mệnh trao tay kịp thời

Nhịp tim kết nối cuộc đời

Công nghệ gìn giữ nụ cười con người

 

Trẻ thơ chạy dưới khung trời

Không còn sợ hãi góc tối ven đường

Người già thong thả dặm trường

Bước chân nhẹ giữa yêu thương dạt dào

 

Mỗi người học cách giúp nhau

Một bàn tay nhỏ nối vào vòng tròn

Kỹ năng giữ lửa trong con

Giữ cho cộng đồng vẹn tròn niềm tin

 

Ngôi làng như một cơ tim

Từng nhịp đập giữ bình yên lâu dài

Không chờ giông bão kéo dài

Đã xây miễn dịch từ ngày bắt đầu

 

An toàn chẳng phải phép màu

Mà từ ý thức cùng nhau vun trồng

Từ từng ánh mắt cảm thông

Từ từng lời hỏi han trong mỗi ngày

 

Bình yên nở giữa vòng tay

Không cần phòng thủ vẫn đầy chở che

Ngôi làng tự giữ lời thề

Sống cùng tương lai, vững bề tháng năm