HNI 07-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 14: NGÔI NHÀ TỰ THẮP SÁNG CHÍNH MÌNH

 

Ngày xưa mỗi khi đêm xuống

Người chờ ánh điện phương xa

Nước về theo từng đường ống

Mong manh như gió ngang qua

 

Nếu một ngày nguồn tắt lịm

Cả thành phố bỗng chơi vơi

Bóng tối phủ đầy mái phố

Khô dần những giọt nước rơi

 

Hôm nay ngôi nhà đã khác

Biết tự giữ lấy năng lượng

Mặt trời nằm trên mái nhỏ

Gửi nguồn ánh sáng yêu thương

 

Những tấm pin xanh lặng lẽ

Hứng từng tia nắng ban mai

Tích thành dòng điện dịu nhẹ

Nuôi ngôi nhà suốt đêm dài

 

Ban ngày gom nguồn ánh sáng

Đêm về mở lối bình yên

Không còn quá nhiều phụ thuộc

Vào những đường điện triền miên

 

Mỗi mái nhà như nhà máy

Nhỏ thôi nhưng đủ ấm lòng

Cả ngôi làng cùng kết nối

Thành nguồn năng lượng mênh mông

 

Nhà này dư nguồn điện sáng

Chia sang mái nhỏ bên cạnh

Từng dòng năng lượng chảy mãi

Như tình người nối vòng xanh

 

Nước mưa rơi trên mái ngói

Không còn lặng lẽ trôi đi

Được gom về trong bể nhỏ

Nuôi vườn cây lá xanh rì

 

Giọt nước sau khi sử dụng

Lại quay về với cỏ cây

Một vòng tuần hoàn lặng lẽ

Giữ nguồn sự sống mỗi ngày

 

Ngôi nhà biết mình cần gì

Biết khi nào nên tiết kiệm

Biết lúc trời đang dịu gió

Giảm dần máy lạnh âm thầm

 

Khi ngoài kia đầy khủng hoảng

Mất điện hay hạn kéo dài

Ngôi làng vẫn còn ánh sáng

Vẫn xanh cây trái mỗi ngày

 

Nhà giờ không còn vô tri

Mà như sinh thể biết sống

Biết tích nguồn năng lượng mới

Biết giữ từng giọt nước trong

 

Mai này nhân gian sẽ hiểu

Sự giàu đâu chỉ bạc vàng

Một mái nhà tự vận hành

Đã là tài sản lớn lao

Từ từng mái nhà xanh ấy

Một nền văn minh mở ra

Con người sống cùng thiên nhiên

Trong yêu thương của đất trời