HNI 08-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 19: ÁNH SÁNG CỦA TỰ DO

 

Mặt trời mở cửa ban mai

Đánh thức làng nhỏ tương lai rạng ngời

Gió mang tiếng hát khắp nơi

Thì thầm kể chuyện đất trời hồi sinh

 

Không còn sợ bóng đêm dài

Không còn phụ thuộc ngày mai xa vời

Mỗi mái nhà một mặt trời

Mỗi con đường sáng rực lời hy vọng

 

Điện sinh ra giữa vườn xanh

Chảy như mạch sống quanh làng thân quen

Ánh sáng nuôi dưỡng niềm tin

Cho người an trú bình yên mỗi ngày

 

Khi nguồn sống tự sinh ra

Con người bỗng thấy quê nhà rộng hơn

Không còn lo thiếu hoang mang

Chỉ còn nhịp bước thênh thang tương lai

 

Tự do bắt đầu từ đây

Từ tia nắng nhỏ ban ngày trên cao

Từ cơn gió hát lao xao

Mang theo năng lượng dạt dào khắp nơi

 

Từng mái ngói sáng rạng ngời

Không cần chờ đợi đất trời ban ơn

Con người học cách biết ơn

Thiên nhiên trao tặng nguồn cơn vô vàn

 

Đêm về làng vẫn lung linh

Ánh đèn như những vì tinh tú gần

Không còn bóng tối bủa vây

Chỉ còn nhịp sống tràn đầy bình yên

 

Từ nguồn điện nhỏ sinh ra

Bao nhiêu ước mơ nở hoa giữa đời

Tự do không ở xa vời

Tự do ở chính mặt trời trên cao

Khi làng tự tạo ánh sáng

Là khi mở cánh cửa sang tương lai

Một ngày thế giới nhận ra

Tự do bắt đầu từ nhà của ta