HNI 09-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 27: NGÔI LÀNG KHÔNG DẤU CHÂN KHÓI

 

Ngày mai bắt đầu hôm nay

Từ ngôi làng nhỏ dựng xây giữa trời

 

Không còn ống khói mù khơi

Chỉ còn nắng gió gọi mời ban mai

 

Mặt trời đổ ánh lên mái

Biến từng tia sáng thành dòng điện xanh

 

Gió về hát giữa trời thanh

Quay từng cánh quạt vòng quanh xóm làng

 

Dòng điện sạch chảy dịu dàng

Thắp lên ánh sáng nhẹ nhàng mỗi đêm

 

Không còn mùi khói than đen

Không còn bụi phủ bên thềm tuổi thơ

 

Trẻ con chạy giữa đồng mơ

Hít đầy lồng ngực hương thơm đất trời

 

Không còn tiếng máy rền rời

Chỉ còn chim hót gọi mời sớm mai

 

Con đường rợp bóng hàng cây

Bước chân thong thả tháng ngày bình yên

 

Xe điện lướt nhẹ như êm

Không còn khói xám phủ lên phố phường

 

Bữa ăn từ vườn thân thương

Rau xanh vừa hái còn vương nắng chiều

 

Trái cây ngọt vị đất yêu

Không qua nghìn dặm phiêu diêu đường dài

 

Rác không còn nghĩa bỏ đi

Hóa thành dinh dưỡng nuôi cây mỗi mùa

 

Vòng quay tái chế bốn mùa

Không còn bãi rác chôn vùi tương lai

 

Mỗi căn nhà một khu vườn

Mỗi ban công một mảng xanh nở đầy

 

Cây vươn tay đón gió mây

Âm thầm giữ lại tháng ngày carbon

 

Đất lành giữ lại nguồn son

Trả cho Trái Đất những gì đã vay

 

Con người học cách đổi thay

Sống chậm, sống nhẹ, sống đầy yêu thương

 

Không cần quá nhiều sở hữu

Chỉ cần đủ ấm đủ thương mỗi ngày

 

Niềm vui giản dị nơi đây

Không nằm ở những tháng ngày xa hoa

 

Mà trong ánh mắt chan hòa

Khi nhìn bầu trời trong xanh mỗi chiều

 

Một ngôi làng nhỏ thân yêu

Nhưng mang giấc mộng rất nhiều mai sau

Nếu muôn nơi bắt đầu nhau

Hành tinh sẽ bớt nỗi đau từng ngày

Từ hạt mầm nhỏ hôm nay

Cánh rừng tương lai sẽ dày bóng xanh 🌱