HNI 10-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 37: CỘNG ĐỒNG TỰ QUẢN

Ngôi làng thức dậy ban mai

Mỗi người góp một bàn tay dựng làng

Không còn khoảng cách dọc ngang

Quyền chung lan tỏa nhẹ nhàng khắp nơi

 

Ngày xưa quyết định từ trên

Giờ đây dân góp ý kiến mỗi ngày

Không còn lặng lẽ chờ ai

Mỗi người là một cánh tay dựng đời

 

Luật không nằm ở trang giấy

Luật thành dòng mã chạy hoài không sai

Niềm tin không cần van nài

Minh bạch tỏa sáng tương lai rõ ràng

 

Bảng ngân sách mở công khai

Ai xem cũng thấy từng ngày chi thu

Không còn những chuyện mơ hồ

Niềm tin lớn dần theo từng bước đi

 

Cư dân cùng ngồi bàn tròn

Ý tưởng nhỏ bé cũng tròn ước mơ

Không còn tiếng nói bơ vơ

Mỗi lời góp lại thành bờ tương lai

 

Không còn ranh giới quyền uy

Chỉ còn trách nhiệm mỗi người với nhau

Khi làng cần bước đi mau

Mọi người chung sức chung câu quyết bàn

 

Từ già đến trẻ tham gia

Tiếng nói hòa nhịp như làn gió xanh

Ngôi làng kết nối mong manh

Giờ thành vững chãi như thành đá xưa

 

Quyền không nằm ở một người

Quyền nằm trong trái tim đời cộng dân

Mỗi phiếu nhỏ bé góp phần

Thành nên bức tranh ngàn lần sáng tươi

Từ những bước đi đầu tiên

Niềm tin lan tỏa mọi miền tương lai

Ngôi làng tự quản hôm nay

Chính là hạt giống ngày mai địa cầu