HNI 12-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 3: HẠT MẦM GIÁ TRỊ

 

Đất nằm yên nghe mưa

Hạt mầm thở rất khẽ

Bàn tay người gieo xuống

Một niềm tin xanh non

 

Nắng đi qua sườn núi

Gió ghé cửa vườn chiều

Sự sống chầm chậm lớn

Không ồn ào phô trương

 

Có những điều rất nhỏ

Nuôi dưỡng cả tinh cầu

Một giọt sương ban sớm

Một mùi hương rừng sâu

 

Có những điều thầm lặng

Không hiện trên bảng vàng

Nhưng âm thầm gìn giữ

Nhịp đập của nhân gian

 

Đồng tiền xưa đi vội

Bỏ quên tiếng chim ca

Đếm bằng con số lạnh

Không đo được nở hoa

 

Bao mùa rừng bật khóc

Bao dòng sông mỏi mòn

Con người quên mất đất

Quên tiếng gọi nguồn cơn

 

Một ngày ta chợt hỏi

Giá trị đến từ đâu

Từ kim loại im lặng

Hay từ nhịp tim sâu

 

Nếu một cây ngã xuống

Ai trả lại rừng xanh

Nếu một dòng sông chết

Ai trả lại trời lành

 

Ta bắt đầu hiểu được

Sự sống quý nhường nào

Mỗi mầm non thức dậy

Là phép màu lao xao

 

Giá trị không chỉ đếm

Bằng vàng bạc kho đầy

Mà bằng mùa quả chín

Bằng giấc ngủ thơ ngây

 

Một người trồng thêm lá

Một người giữ thêm rừng

Một người trao hy vọng

Cho thế giới không ngừng

 

Những hạt mầm nhỏ bé

Kết thành biển mênh mông

Từ bàn tay nhân ái

Thành tương lai sáng trong

 

Tiền sẽ mang linh hồn

Khi gắn cùng sự sống

Khi mỗi giao dịch nhỏ

Là một mầm cây trồng

 

Ngày mai rồi sẽ đến

Những cánh rừng hồi sinh

Đồng tiền mang nhựa đất

Chảy trong mạch hòa bình

Hạt mầm nằm rất khẽ

Nhưng ôm cả trời cao

Khi con người tỉnh thức

Thế giới nở vì nhau