HNI 12-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 4: TIỀN BIẾT THỞ
Ngày xưa tiền là giấy
Nằm im trong két sắt
Ngày nay tiền là số
Chạy nhanh hơn ánh chớp
Nhưng tiền vẫn lặng lẽ
Chưa biết thở cùng đời
Chưa nghe mùi đất ẩm
Chưa nghe rừng gọi mời
Trái đất đang khát nước
Rừng thưa dần mỗi năm
Dòng sông mang nỗi mệt
Biển sâu nhiều âm thầm
Con người xây thành phố
Quên mái nhà ban sơ
Quên tiếng chim buổi sớm
Quên cánh đồng đợi chờ
Có điều gì sai nhịp
Trong vòng quay kim tiền
Khi càng giàu vật chất
Thiên nhiên càng muộn phiền
Một câu hỏi thức dậy
Như mầm xanh sau mưa
Tiền có thể hồi sinh
Những điều ta bỏ lỡ?
Nếu tiền đi cùng đất
Đất sẽ hát mùa xuân
Nếu tiền đi cùng rừng
Gió sẽ thơm vô ngần
Nếu tiền đi cùng nước
Sông sẽ xanh trở lại
Nếu tiền đi cùng người
Nụ cười thôi sợ hãi
Một đồng tiền biết thở
Cùng nhịp đập hành tinh
Một đồng tiền biết lớn
Cùng hạt mầm vươn mình
Không sinh ra từ máy
Mà sinh từ bàn tay
Từ giọt mồ hôi nhỏ
Rơi xuống đất mỗi ngày
Mỗi cây xanh lớn lên
Một giá trị sinh ra
Mỗi mảnh đất hồi phục
Một tương lai nở hoa
Khi tiền mang linh hồn
Thế giới đổi màu xanh
Khi tiền nuôi sự sống
Nhân loại bước an lành
Ngày mai khi tỉnh giấc
Ta nghe rừng hát ca
Tiền không còn vô cảm
Tiền biết sống cùng ta