HNI 14-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 23: KHI SỨC KHỎE TRỞ THÀNH TÀI SẢN

Có một thời con người

Chạy theo vàng và thép

Bỏ quên nhịp tim mình

Trong khói mờ thành phố

 

Đêm dài ánh đèn xanh

Che khuất trời đầy sao

Bữa ăn nhanh vội vã

Quên mùi đất quê nhà

 

Rồi một ngày thức tỉnh

Nghe cơ thể lên tiếng

Sức khỏe không thể mua

Khi bệnh đã ghé thăm

 

Từ đó người học lại

Cách sống chậm từng ngày

Tập thở cùng bình minh

Đi bộ cùng hoàng hôn

 

Bữa ăn thơm rau sạch

Tách trà ấm trên tay

Tiếng cười vang hiên nhà

Gió mang mùi cỏ mới

 

Nền kinh tế đổi thay

Không còn chỉ lợi nhuận

Mà đếm bằng nụ cười

Và giấc ngủ an yên

 

Những khu vườn dược liệu

Mọc lên giữa đồi xanh

Người gieo hạt hy vọng

Bằng bàn tay hiền hòa

 

Hcoin như dòng suối

Chảy qua miền chữa lành

Kết nối bao trái tim

Về chung một hướng sáng

 

Người trẻ tìm bình an

Người già thêm an tâm

Trẻ thơ lớn lên khỏe

Trong vòng tay thiên nhiên

Ngày mai khi nhìn lại

Ta sẽ hiểu một điều

Tài sản quý nhất đời

Chính là thân tâm khỏe.