HNI 15-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 33: DÒNG CHẢY NHÂN ÁI TOÀN CẦU

Khi bão đi qua rất nhanh

Những mái nhà bỗng mong manh giữa trời

Có người mất cả cuộc đời

Chỉ sau một đêm biển gầm bão giông

 

Những con đường hóa mênh mông

Những bàn tay trắng giữa dòng nước dâng

Có người lặng lẽ rất gần

Nhưng không ai biết họ cần điều chi

 

Có những giọt nước mắt rơi

Không ai nghe thấy giữa nơi đông người

Có những tiếng gọi giữa đời

Chìm trong gió hú và lời cầu xin

 

Nhân gian rộng lớn vô cùng

Mỗi nơi một nỗi đau chung phận người

Có nơi lửa cháy rực trời

Có nơi hạn hán đất đồi nứt khô

 

Có nơi dịch bệnh âm thầm

Cướp đi hy vọng bao lần sinh linh

Có nơi chiến tranh vô tình

Biến bao đứa trẻ thành người mồ côi

 

Nhưng rồi từ khắp muôn nơi

Một dòng nhân ái sáng ngời lan xa

Không cần tiếng gọi thiết tha

Tình người vẫn chảy như là suối nguồn

 

Không còn chờ đợi từng cơn

Không còn xin gọi từng lần góp tay

Hệ thống đã mở vòng tay

Để cho nhân ái mỗi ngày sinh sôi

 

Mỗi giao dịch giữa cuộc đời

Một phần gieo xuống những nơi khó khăn

Như dòng nước chảy âm thầm

Tưới lên hy vọng giữa ngàn đau thương

 

Khi tai ương đến bất ngờ

Dòng tiền đã sẵn chở che con người

Không cần chờ đợi đầy vơi

Không cần lời gọi giữa trời bão giông

 

Một mạng lưới khắp mênh mông

Những trái tim nối thành vòng yêu thương

Từ làng nhỏ đến đại dương

Cùng chung một nhịp con đường nhân sinh

 

Không ai lạc bước một mình

Không ai bị bỏ giữa tình thế gian

Dẫu cho bão tố ngập tràn

Vẫn còn nhân ái dịu dàng phía sau

 

Một ngày thế giới nhiệm màu

Lòng nhân trở thành nhịp cầu tương lai

Khi tiền mang nghĩa sẻ chia

Thì đau thương cũng dần xa kiếp người

Và khi ánh sáng rạng ngời

Nhân gian sẽ biết mỉm cười bình yên