HNI 16-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 39:CÔNG DÂN CỦA MỘT QUỐC GIA KHÔNG BIÊN GIỚI

Một ngày thế giới đổi thay

Biên giới lặng lẽ nhạt màu

Con người không cần hộ chiếu

Vẫn đi khắp những vì sao

Không còn rào cản quốc gia

Không còn giới hạn quê nhà

Chỉ còn trái tim cùng nhịp

Cùng xây tương lai bao la

Một người gieo mầm trên núi

Một người chữa lành đại dương

Một người dạy học qua mạng

Chung giấc mơ một con đường

 

Không cần sinh cùng đất nước

Không cần nói cùng ngôn từ

Chỉ cần chung lòng tử tế

Là thành công dân tương lai

 

Quốc gia không nằm trên bản

Không cần ranh giới đất trời

Quốc gia nằm trong giá trị

Nơi con người sống vì người

 

Mỗi đóng góp là dấu ấn

Mỗi việc tốt là tài sản

Mỗi hạt mồ hôi gieo xuống

Trở thành hạt giống huy hoàng

 

Đồng tiền không sinh từ nợ

Không lớn lên bởi chiến tranh

Đồng tiền sinh từ sự sống

Từ đất, từ cây, từ lành

 

Hcoin như dòng máu mới

Chảy qua trái đất bao la

Kết nối triệu người xa lạ

Thành mái nhà chung chúng ta

 

Không còn hỏi bạn ở đâu

Không cần hỏi bạn quốc tịch

Chỉ cần hỏi bạn một điều

Bạn đã trao đời điều gì

 

Một người nơi vùng sa mạc

Gửi nước sạch đến muôn nơi

Một người nơi miền rừng thẳm

Trồng thuốc chữa bệnh cho đời

 

Khoảng cách không còn ý nghĩa

Khi trái tim đã chung đường

Khi mọi giấc mơ nhân loại

Cùng viết tiếp một tương lai

 

Hộ chiếu mới là giá trị

Quốc tịch mới là yêu thương

Tiền tệ mới là cống hiến

Tài sản mới là con đường

 

Một quốc gia không biên giới

Đang lớn dần giữa nhân gian

Không cờ, không quân, không súng

Chỉ có lòng người mở mang

Ngày mai khi bình minh tới

Hàng triệu người bước chung chân

Thế giới thành một mái nhà

Và nhân loại thành người thân