HNI 16-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 43: KHI TIỀN TRỞ THÀNH ÁNH SÁNG
Có một thời tiền là nỗi sợ
Đeo bám con người từng ngày
Chúng ta chạy theo đồng bạc
Quên mất trái tim hao gầy
Những cánh rừng lặng lẽ khóc
Biển xanh mỏi mệt âm thầm
Đất đai bạc màu theo năm tháng
Con người mệt mỏi trong tâm
Ta tưởng tiền là mục đích
Của cả cuộc đời mưu sinh
Nhưng càng đi xa phía trước
Càng thấy trái tim lặng thinh
Tiền từng chia xa con người
Từng khiến tình thân nhạt nhòa
Từng khiến giấc mơ bé nhỏ
Phải dừng giữa những phong ba
Một ngày câu hỏi thức tỉnh
Tiền sinh ra để làm gì
Nếu không làm đời tốt đẹp
Nếu không chữa lành nhân gian
Từ đó hạt mầm hy vọng
Lặng lẽ nảy nở trong tim
Tiền có thể là ánh sáng
Nếu gắn cùng những việc lành
Khi trồng một cây xanh nhỏ
Ta gieo cả mảnh tương lai
Khi cứu một người khốn khó
Ta thắp ngọn lửa ngày mai
Mỗi hành động vì cộng đồng
Trở thành giá trị sinh ra
Tiền không còn là phần thưởng
Cho những tham vọng xa hoa
Tiền trở thành lời biết ơn
Của đất trời và con người
Cho những bàn tay lặng lẽ
Gieo hạt giữa cuộc đời tươi
Người trồng rừng không nghèo nữa
Người dạy học không cô đơn
Người chữa lành không mệt mỏi
Người nhân ái được biết ơn
Khi lòng tốt có thể sống
Bằng chính những việc mình làm
Thế giới bắt đầu thay đổi
Từ những điều thật giản đơn
Không còn chạy theo nỗi sợ
Không còn giấc mơ mong manh
Tiền trở thành nguồn năng lượng
Nuôi dưỡng thế giới an lành
Một ngày nhân loại nhận ra
Giàu có không chỉ bạc vàng
Mà là rừng xanh trở lại
Và nụ cười sáng chứa chan
Khi tiền hòa cùng lòng tốt
Khi tiền gắn với yêu thương
Thế giới bắt đầu chữa lành
Từ những điều rất bình thường