HNI 17-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 44: KỶ NGUYÊN TIỀN CÓ Ý NGHĨA

Ngày xưa tiền là mục tiêu

Con người chạy mãi theo nhiều hơn thôi

Phố đông sáng đèn muôn nơi

Lòng người lại thấy chơi vơi giữa đời

Càng giàu càng thấy lẻ loi

Bao nhiêu của cải vẫn trôi vô hình

Trái đất thở dốc lặng thinh

Rừng xanh mất dấu bóng hình chim bay

Biển xa sóng vỗ hao gầy

Nhân gian chợt hỏi tiền này vì ai

 

Một ngày thế giới đổi thay

Tiền thôi là đích trở thành con thuyền

 

Chở theo hy vọng bình yên

Chở theo giấc mộng nối liền nhân gian

 

Không còn tích trữ riêng mang

Mỗi đồng là một ánh vàng sẻ chia

 

Tiền gieo hạt giống rừng kia

Tiền xây mái ấm sớm khuya cho người

 

Tiền cho giấc ngủ an vui

Tiền nâng bước nhỏ giữa đời mưu sinh

 

Không còn vô nghĩa lặng thinh

Tiền mang câu chuyện hành trình tử tế

 

Chảy qua muôn nẻo thôn quê

Thành dòng suối mát vỗ về tương lai

 

Người tiêu dùng chọn ngày mai

Doanh nhân chọn lối đường dài xanh hơn

 

Đầu tư gieo hạt nguồn cơn

Cho đời nảy nở yêu thương nhiệm màu

 

Giàu không còn nghĩa hơn nhau

Giàu là để lại nhịp cầu cho đi

 

Tiền thành lời hứa khắc ghi

Giữa người với đất, giữa đi và về

 

Mỗi đồng là một lời thề

Không làm tổn hại bờ đê sự sống

 

Không làm khô cạn dòng sông

Không làm mờ nhạt cánh đồng xanh tươi

 

Tiền nay biết mỉm miệng cười

Khi người hạnh phúc rạng ngời quanh ta

 

Thế hệ mới bước đi xa

Mang theo sứ mệnh chan hòa yêu thương

 

Không còn hỏi giá thị trường

Mà hỏi giá trị con đường ta đi

 

Bao nhiêu người được chữa trị

Bao nhiêu cây được xanh rì hồi sinh

 

Bao nhiêu giấc mộng yên bình

Được nâng đỡ bởi hành trình sẻ chia

 

Tiền không còn chỉ của ta

Tiền là nhịp đập bao la cộng đồng

 

Bình minh ló rạng phương đông

Kỷ nguyên mới mở cánh đồng ý nghĩa

 

Tiền nay gắn kết nhân thế

Thành lời chúc phúc gửi về mai sau

 

Một ngày thế giới nhiệm màu

Tiền mang theo cả sắc màu yêu thương

Và khi tiền có linh hồn

Nhân gian bước tới kỷ nguyên sáng ngời