HNI 18-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 9: TẦM NHÌN TRĂM NĂM

Một hạt mầm gieo hôm nay

Nở thành rừng lớn mai sau

Không ai thấy hết hành trình

Nhưng vẫn bước đi bền bỉ

Một thế hệ gieo giấc mơ

Thế hệ sau chăm cây lớn

Năm tháng lặng lẽ trôi qua

Tương lai dần thành hiện thực

Ngôi làng nhỏ giữa đất trời

Mang theo khát vọng trăm năm

Mỗi mái nhà là hy vọng

Mỗi con đường là niềm tin

Hai mươi năm đầu gieo hạt

Những người tiên phong mở lối

 

Bốn mươi năm lan tỏa rộng

Kết nối khắp miền thế giới

 

Sáu mươi năm thành hệ sinh

Vững vàng như rừng cổ thụ

 

Tám mươi năm thành văn minh

Một lối sống mới hình thành

 

Trăm năm nhìn lại hành trình

Thấy bao giấc mơ đã nở

 

Không ai nhớ ngày bắt đầu

Chỉ còn ánh sáng tương lai

 

Những đứa trẻ chưa ra đời

Sẽ sống trong giấc mơ ấy

 

Họ sẽ gọi đó quê hương

Dù không biết người gieo hạt

 

Một giấc mơ dài thế kỷ

Không đo bằng bước chân người

 

Mà đo bằng bao thế hệ

Cùng viết tiếp bản trường ca

Ngày hôm nay ta bắt đầu

Bằng niềm tin rất giản dị

Một ngôi làng nhỏ bé thôi

Mang theo tương lai nhân loại