HNI 19-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 15: TRƯỜNG HỌC KHÔNG CÓ TƯỜNG

Ngày mai mở từ trang sách

Không còn cổng trường khép kín

Chuông không còn vang mỗi sáng

Nhưng tri thức gọi suốt đời

Người đi qua từng trải nghiệm

Mỗi bước chân thành bài học

Ánh màn hình xanh lặng lẽ

Soi đường trí tuệ nở hoa

Đứa trẻ hỏi ngàn câu hỏi

Trời cao cũng phải lắng nghe

Người lớn học thêm lần nữa

Để hiểu chính trái tim mình

 

Ông bà gom từng ký ức

Kể thành bài giảng dịu dàng

 

Mỗi mái nhà là lớp học

Mỗi căn phòng là giảng đường

 

Không bảng đen và phấn trắng

Chỉ có khát vọng cháy bền

 

AI như người bạn nhỏ

Luôn thức cùng giấc mơ xa

 

Gợi mở từng câu trả lời

Như sao rơi trong đêm tối

 

Bằng cấp không còn tờ giấy

Chỉ còn dấu ấn hành trình

 

Mỗi dự án là minh chứng

Cho tháng năm đã trưởng thành

 

Tri thức mở như bầu trời

Không cánh cửa nào khóa kín

 

Ai dám bay đều có thể

Nếu tin đôi cánh của mình

 

Ngôi làng thành trường đại học

Ánh đèn sáng suốt đêm dài

 

Những ý tưởng non mầm biếc

Vươn mình đón nắng tương lai

 

Học để sống đời ý nghĩa

Học để biết yêu thương nhiều

 

Học để dựng xây thế giới

Nơi con người hiểu con người

Không ai bị bỏ phía sau

Trong hành trình học suốt đời

Ngày mai mở từ trang sách

Và mở cả một chân trời