HNI 19-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: HỒ SƠ SỐ – DẤU VÂN TAY CUỘC ĐỜI
Một đời không còn giấy cũ
Mọi dòng ký ức thành mây
Ngày sinh khắc vào chuỗi khối
Như sao rơi xuống trời này
Tên tôi không cần con dấu
Chỉ cần mật mã riêng tôi
Cánh cửa dữ liệu mở lối
Tôi đi qua một bầu trời
Từng trang bệnh án năm tháng
Không còn thất lạc đâu xa
Bác sĩ nhìn dòng lịch sử
Hiểu cơ thể tựa ngôi nhà
Bằng cấp không còn bản giấy
Không còn nỗi sợ giả danh
Một dòng chữ ký mật mã
Bảo chứng cả một hành trình
Kỹ năng gom vào hạt sáng
Bay trong không gian bao la
Mỗi lần học thêm điều mới
Là thêm vì sao nở hoa
Danh tiếng không còn mong manh
Không còn lời nói gió bay
Mỗi dự án là dấu ấn
Sáng lên từng chuỗi từng ngày
Không ai cất giùm đời tôi
Không ai giữ hộ tương lai
Chiếc ví dữ liệu nhỏ bé
Giữ trọn một kiếp hình hài
Khi cần chứng minh tuổi tác
Chỉ cần gật nhẹ mà thôi
Không cần lộ ngày tháng cũ
Vẫn đủ mở cánh cửa đời
Quyền riêng tư là bầu trời
Không ai chạm tới linh hồn
Bằng chứng không cần tiết lộ
Mà niềm tin vẫn vẹn tròn
Tôi mang hồ sơ đi khắp
Qua bao biên giới xa xôi
Không còn hàng dài thủ tục
Chỉ còn ánh sáng dẫn lối
Quốc gia không còn biên giới
Khi dữ liệu đã liền mạch
Con người thành công dân mới
Đi qua thế giới trong sạch
Chuỗi khối ghi từng khoảnh khắc
Như sông chảy mãi không ngừng
Mỗi bước chân là lịch sử
Mỗi hơi thở là dấu chung
Tôi là chủ nhân dữ liệu
Tôi là người giữ cuộc đời
Từ hôm nay và mãi mãi
Niềm tin viết bằng ánh trời