HNI 20-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 29: NHỮNG MẢNH GHÉP CỦA THẾ GIỚI CHUNG
Ngày xưa đất là của vua
Người dân chỉ đứng nhìn xa
Một giấc mơ thật rất nhỏ
Có mái nhà để gọi là
Thế rồi thế giới đổi thay
Công nghệ mở ra cánh cửa
Tài sản không còn xa nữa
Đến gần từng trái tim người
Một cánh đồng xanh rộng lớn
Không còn thuộc một riêng ai
Ngàn người cùng gieo hạt giống
Cùng nhau gặt hái ngày mai
Một khu nghỉ dưỡng bên biển
Sóng hát suốt những mùa trăng
Không chỉ dành cho đại gia
Mà cho hàng vạn người chung
Mỗi token là hạt giống
Gieo vào giấc mơ nhân gian
Chia đều quyền và hy vọng
Cho khắp mọi miền thế gian
Từ thành phố đến thôn quê
Từ núi cao đến đại dương
Ai cũng có phần sở hữu
Trong bản nhạc lớn quê hương
Không còn khoảng cách giàu nghèo
Không còn bức tường cơ hội
Một chiếc điện thoại nhỏ thôi
Mở ra cánh cổng tương lai
Ta không mua cả bầu trời
Chỉ cần một vì sao sáng
Góp cùng triệu người thắp lửa
Biến đêm dài thành bình minh
Tài sản không còn im lặng
Nó kể chuyện bằng dòng tiền
Chảy về từng người sở hữu
Như suối mát giữa lòng tim
Một khu rừng xanh được giữ
Bởi hàng vạn trái tim chung
Ai cũng trở thành người gác
Cho màu xanh mãi vô cùng
Khi lợi ích cùng chia sẻ
Trách nhiệm cũng lớn dần lên
Ta giữ gìn từng hạt đất
Như giữ chính cuộc đời mình
Không ai đứng ngoài cuộc nữa
Trong bản đồ của tương lai
Mỗi người là một chủ nhân
Của giấc mơ chung nhân loại
Token như ngàn chiếc cầu
Nối cá nhân cùng cộng đồng
Nối hiện tại và tương lai
Nối trái tim với hy vọng
Một thế giới đang hình thành
Từ những mảnh ghép nhỏ thôi
Nhưng khi triệu người cùng ghép
Thành bức tranh lớn tuyệt vời
Ngày mai khi nhìn lại
Ta mỉm cười nói cùng nhau
Chúng ta đã cùng sở hữu
Một hành tinh đẹp biết bao