HNI 20-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 30: SỞ HỮU CHUNG TRONG THỜI ĐẠI MỚI
Có một ngày rất xa
Con người thôi tranh chấp
Không còn ranh giới chật
Cho khái niệm của riêng
Mảnh đất từng hữu hình
Giờ thành dòng dữ liệu
Sổ đỏ thành ký hiệu
Nằm sáng giữa không gian
Không còn ai lang thang
Vì thiếu nơi để ở
Không còn ai lo sợ
Ngày mai mất mái nhà
Một thế giới mở ra
Tài sản là chia sẻ
Không còn người yếu thế
Bị đứng ngoài cuộc chơi
Căn nhà không của tôi
Cũng chẳng riêng của bạn
Nhưng mọi người đều nhận
Quyền sống giữa yêu thương
Tài sản không còn tường
Chỉ còn dòng blockchain
Niềm tin được viết lên
Bằng mã nguồn bất biến
Không còn ai khiếm diện
Trong những cuộc đầu tư
Không còn người chối từ
Cơ hội đổi cuộc sống
Một phần nhỏ cổ phần
Cũng thành điều quý giá
Một giấc mơ nở hoa
Từ nghìn bàn tay góp
Mỗi con người một mảnh
Của hành tinh bao la
Không còn ai quá giàu
Không còn ai quá nghèo
Chỉ còn những nhịp cầu
Nối trái tim nhân loại
Tài sản không còn mãi
Trong két sắt lạnh lùng
Nó trở thành dòng sông
Chảy qua từng cuộc sống
Mang hy vọng rất rộng
Đến mọi miền thế gian
Một tương lai mở màn
Từ quyền chung bé nhỏ
Từ niềm tin rất rõ
Rằng tất cả là nhà
Ngày ấy sẽ không xa
Khi mọi người nhận thấy
Thứ quý nhất trên đời
Là cùng nhau sở hữu
Cùng giữ gìn – cùng hiểu
Cùng xây đắp – cùng trao
Thế giới rộng biết bao
Khi chẳng còn chia cắt
Và trong từng khoảnh khắc
Ta biết mình không đơn.