HNI 21-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 33: HỆ THỐNG PHÚC LỢI CỘNG ĐỒNG
Cộng đồng dang tay chở
Không ai bị bỏ phía sau
Người già có nơi nương tựa
Trẻ thơ được lớn an lành
Bệnh đau không còn tuyệt vọng
Ai cũng có quyền chữa lành
Bàn tay nối dài bàn tay
Trái tim gọi về trái tim
Không còn nỗi sợ ngày mai
Vì ta chăm sóc cho nhau
Người yếu vẫn luôn được đỡ
Người mạnh sẵn sàng sẻ chia
Không còn ai sống đơn độc
Giữa thành phố đông lạnh lùng
Một bữa cơm khi khó nhọc
Một mái nhà khi bão giông
Một lời động viên ấm áp
Đủ sưởi ấm cả mùa đông
Phúc lợi không là ban phát
Mà là trách nhiệm chung vai
Không ai đứng ngoài hệ thống
Không ai bị quên giữa đời
Dữ liệu minh bạch từng bước
Hỗ trợ đến đúng người cần
Công nghệ trở thành nhịp cầu
Kết nối triệu tấm lòng nhân
Quỹ chung nuôi dưỡng hy vọng
Từng đóng góp thành đại dương
Một đồng trao đi hôm trước
Ngày mai nhận lại yêu thương
Trẻ em lớn lên an ổn
Không sợ thiếu thốn tương lai
Người già mỉm cười an nghỉ
Tháng năm nhẹ bước thảnh thơi
Người lao động khi vấp ngã
Có bàn tay đỡ đứng lên
Không còn rơi vào tuyệt lộ
Chỉ còn cơ hội tái sinh
Phúc lợi không là gánh nặng
Mà là sức mạnh cộng đồng
Xã hội vững bền từ gốc
Tình người nở rộ muôn nơi
Khi mỗi người đều an ổn
Thế giới cũng bớt đau thương
Một quốc gia từ ngôi làng
Bắt đầu bằng trái tim chung
Phúc lợi không là lời hứa
Mà là hiện thực mỗi ngày
Và từ vòng tay nhỏ bé
Nhân loại thành một mái nhà