HNI 23-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 8: CUỘC CÁCH MẠNG KHÔNG DÙNG VŨ KHÍ

Nhân gian bao cuộc chiến tranh

Để rồi chỉ thấy mong manh kiếp người

Bao năm máu đổ đầy trời

Mà chưa tìm được cuộc đời bình an

Con người chia cắt nhân gian

Bởi lòng ích kỷ phủ tràn niềm tin

Giữa thời biến động nhân sinh

Có người mở lối hành trình yêu thương

Không mang vũ khí chiến trường

Chỉ mang ánh sáng soi đường mai sau

 

Mang theo khát vọng nhiệm màu

Đánh thức nhân loại bắt đầu đổi thay

 

Không xây bằng hận thù dày

Mà bằng giáo dục mỗi ngày lớn lên

 

Dạy người hiểu lấy chính mình

Biết yêu sự sống biết nhìn tha nhân

 

Dạy người giữ lấy thiện tâm

Biết sống trách nhiệm âm thầm sẻ chia

 

Một nền giáo dục nhân hòa

Sẽ nuôi thế hệ nở hoa tương lai

 

Không còn chạy giữa hơn thua

Không còn đánh mất tình người trong tim

 

Người còn mở lối đi tìm

Một nền kinh tế nhân văn cho đời

 

Không để đồng tiền lên ngôi

Mà quên đạo lý con người phía sau

 

Làm giàu bằng những giá trị

Giúp người hạnh phúc an yên thật lòng

 

Một cộng đồng sống thành công

Là cùng nhau dựng cánh đồng yêu thương

 

Không ai bỏ lại bên đường

Không ai cô độc giữa dòng nhân gian

 

Và rồi trên khắp thế gian

Một cuộc cách mạng âm thầm nở hoa

 

Không bằng súng đạn phong ba

Mà bằng nhân ái chan hòa trong tim

 

Một lời động viên lặng im

Có khi cứu được cuộc đời thương đau

 

Một vòng tay giữa đêm sâu

Có khi thắp sáng nhiệm màu niềm tin

 

Con người thức tỉnh chính mình

Hiểu rằng sự sống nối liền cùng nhau

 

Không ai hạnh phúc bền lâu

Nếu quên mất nghĩa trước sau tình người

 

Một ngày trên khắp muôn nơi

Con người sẽ sống bằng lời yêu thương

 

Không còn áp lực đoạn trường

Không còn chia cắt trên đường nhân sinh

 

Một nền văn minh thanh bình

Sẽ từ nhận thức chính mình mà ra

 

Và rồi thế hệ mai sau

Sẽ không còn sống trong màu chiến tranh

Bởi điều mạnh nhất nhân gian

Chính là tình nghĩa ngập tràn trong tim.