HNI 26-5

BÀI THƠ CHƯƠ G 37: TUYÊN NGÔN CỦA MỘT NỀN VĂN MINH MỚI

Nhân gian qua mấy ngàn năm

Bao nền văn minh âm thầm đổi thay

Con người tiến rất nhanh tay

Làm ra công nghệ phủ đầy địa cầu

AI phát triển nhiệm màu

Máy bay vượt biển bắc cầu không gian

Nhưng rồi giữa cõi nhân gian

Nỗi đau vẫn phủ ngập tràn lòng người

 

Có người giàu giữa cuộc đời

Mà trong tâm trí chơi vơi lạnh lùng

 

Có nơi phố thị vô cùng

Mà người sống giữa mịt mùng cô đơn

 

Henryle nhiều lúc cô đơn

Suy về tương lai nhân quần mai sau

 

Ông tin nhân loại cần mau

Bước sang văn hóa nhiệm màu mới hơn

 

Không còn sống giữa hận hờn

Không còn cạnh tranh thiệt hơn từng ngày

 

Mà cùng nắm lấy bàn tay

Xây nền văn minh từ đây yêu người

 

Dream Village giữa cuộc đời

Mang theo khát vọng sáng ngời tương lai

 

Một nền văn hóa hôm nay

Lấy tình yêu thương dựng xây gốc nền

 

Không xem vật chất làm tên

Không xem quyền lực dựng nên con người

 

Mà xem lòng tốt giữa đời

Là điều quý giá sáng ngời nhất nhân

 

Một nền văn minh cộng đồng

Biết cùng chia sẻ giữa dòng nhân sinh

 

Người già được sống an bình

Trẻ thơ được lớn trong tình yêu thương

 

Người yếu giữa chặng đường trường

Cũng không bị bỏ giữa đường cô đơn

 

HDNA dựng nền hơn

Cho người kết nối tâm hồn cùng nhau

 

Không còn khoảng cách biển sâu

Không còn chia cắt sắc màu thế gian

 

Một nền chữa lành dịu dàng

Cho người tìm lại bình an trong lòng

 

Bao năm giữa cõi bụi hồng

Con người mỏi mệt giữa dòng bon chen

 

Stress rồi những bóng đêm

Lo âu phủ kín bao miền nhân gian

 

Dream Village muốn mở mang

Một nơi chữa lại tâm hồn thương đau

 

Có cây có nắng xanh màu

Có tình nhân ái nhiệm màu sẻ chia

 

Có người lắng nghe đêm khuya

Có người đồng cảm bước về cùng ta

 

Henryle viết bài ca

Cho nền văn hóa chan hòa tương lai

 

Không vì quyền lực tranh ngai

Không vì tiền bạc đoài hoài nhân tâm

 

Mà vì hạnh phúc âm thầm

Cho bao thế hệ ngàn năm sau này

 

Một nền văn minh đẹp thay

Là khi con người biết say nghĩa tình

 

Biết yêu Trái Đất quê mình

Biết gìn giữ lấy hòa bình dài lâu

 

Mai này qua những biển dâu

Nhân gian rồi sẽ hiểu sâu một điều

 

Điều cao đẹp nhất bao nhiêu

Không là máy móc mỹ miều quanh ta

 

Mà là nhân loại chan hòa

Biết cùng yêu lấy sơn hà thế gian.