HNI 27/5

📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 4

# KHI TRÁI TIM HỌC CÁCH MẠNH MẼ

Có những ngày trái tim đầy mỏi mệt

Muốn dừng chân giữa cuộc sống chông chênh

Người phụ nữ lặng lẽ bước một mình

Mang trong mắt cả bầu trời giông bão

 

Họ từng khóc trong những đêm rất lạnh

Từng cô đơn giữa đông đúc cuộc đời

Từng tin yêu rồi nhận lấy chơi vơi

Từng gục ngã sau bao lần cố gắng

 

Cuộc sống vốn đâu dịu dàng hay phẳng lặng

Có những điều khiến trái tim vụn tan

Có những người chỉ để lại phũ phàng

Sau những tháng năm mình từng trân quý

 

Nhưng kỳ lạ trong sâu thẳm ý chí

Người phụ nữ vẫn mạnh mẽ đứng lên

Dẫu trong lòng còn biết mấy ưu phiền

Vẫn bước tiếp qua những ngày giông tố

 

Có những lúc tưởng mình không thể nữa

Không thể cười, không thể giữ bình yên

Nhưng rồi sau những khoảng tối ưu phiền

Họ học được cách tự mình chữa lành

 

Trái tim ấy từng rất đỗi mong manh

Sau đổ vỡ lại kiên cường hơn trước

Biết chấp nhận những điều không thuộc

Biết buông tay điều khiến mình đau lòng

 

Người phụ nữ đi qua hết bão giông

Không lạnh lùng nhưng bình yên hơn trước

Không còn khóc vì những điều không đáng

Không giữ mình trong đau đớn triền miên

 

Họ học cách yêu lấy sự bình yên

Yêu những ngày giản đơn không nước mắt

Yêu bản thân sau bao lần đánh mất

Giữa cuộc đời nhiều áp lực ngược xuôi

 

Có những người từng đi đến cuối trời

Mới hiểu được mạnh mẽ là gì thật

Không phải cứ gồng mình là can đảm

Mà là khi đau vẫn chọn dịu dàng

 

Giữa cuộc đời đầy những chuyện đa mang

Họ vẫn giữ một tâm hồn tử tế

Dù ngoài kia bao lần đời nghiệt ngã

Vẫn không để bóng tối phủ tim mình

 

Có những đêm rất lặng giữa thinh không

Người phụ nữ ngồi nghe lòng rất khẽ

Nghe trái tim sau bao lần nứt vỡ

Đang âm thầm học cách để hồi sinh

 

Sự mạnh mẽ không phải chẳng điêu linh

Mà là biết bước qua điều tăm tối

Biết lau khô những giọt buồn rất vội

Để ngày mai còn tiếp tục mỉm cười

 

Người phụ nữ đẹp nhất giữa cuộc đời

Không phải bởi chưa từng đau, từng khóc

Mà bởi sau rất nhiều lần bật khóc

Vẫn đứng lên và vẫn chọn yêu thương

Trái tim nào đi hết những đoạn đường

Sẽ hiểu được giá trị của bình yên

Sau giông tố con người càng sâu sắc

Như mặt trời bước ra khỏi màn đêm.