HNI 28/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 22
GIỮ LỬA CHO MỘT MÁI NHÀ
Có một người âm thầm như ngọn lửa
Sưởi gia đình qua năm tháng chông chênh
Không ồn ào giữa cuộc đời xuôi ngược
Chỉ lặng thầm giữ hơi ấm yên bình
Người phụ nữ đôi vai gầy nhỏ bé
Lại ôm đầy bao vất vả lo toan
Từ bữa cơm đến nụ cười con trẻ
Từ yêu thương đến những phút vẹn toàn
Có những sáng trời còn chưa thức giấc
Mẹ đã lo cơm áo cho cả nhà
Có những tối cả thân mình mệt lả
Vẫn dịu dàng hỏi chồng có mệt không
Giữ lửa ấy đâu chỉ bằng lời nói
Mà bằng lòng nhẫn nại rất âm thầm
Bằng ánh mắt luôn nhìn nhau trìu mến
Dẫu cuộc đời nhiều giông gió thăng trầm
Một mái ấm chẳng cần gì hoàn hảo
Chỉ cần còn tiếng hỏi han mỗi ngày
Chỉ cần lúc ai buồn hay mỏi mệt
Có một người còn nắm chặt bàn tay
Người phụ nữ như mùa xuân ở lại
Mang bình yên gieo khắp mọi căn phòng
Khi họ cười cả ngôi nhà ấm áp
Khi họ đau lòng cũng hóa mênh mông
Có đôi lúc họ âm thầm bật khóc
Giữa đêm dài chẳng biết sẻ chia ai
Bao tổn thương giấu vào trong im lặng
Để sáng mai vẫn mạnh mẽ như hoài
Người giữ lửa cũng cần được yêu thương
Cần được hỏi hôm nay em ổn chứ
Vì trái tim dù kiên cường đến mấy
Cũng có lần mỏi mệt giữa thực hư
Gia đình đó nếu còn đầy yêu dấu
Thì khó khăn cũng hóa nhẹ như mây
Bởi hạnh phúc không nằm trong giàu có
Mà trong lòng còn muốn ở cạnh nhau
Mai sau nữa khi tóc ai bạc trắng
Mới hiểu rằng điều quý giá trên đời
Không phải thứ ngoài kia đang theo đuổi
Mà là nhà còn giữ được tiếng cười
Người phụ nữ như ngọn đèn rất nhỏ
Nhưng đủ soi ấm cả một đời người
Giữ hạnh phúc bằng trái tim bền bỉ
Cho yêu thương còn mãi chẳng buông rơi.